Results 1 to 15 of 15

Thread: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

  
  1. #1
    Join Date
    Aug 2009
    Posts
    368
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    MỘT SỐ CHỨNG TÍCH TỘI ÁC CỦA ĐẾ QUỐC MĨ
    TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAMKIỀU ANH VŨCách đây hơn nửa thế kỉ, vận mệnh dân tộc Việt nam đặt trước một trong những thử thách cam go và nguy hiểm nhất- cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mĩ, một đế quốc hùng mạnh nhất thời bấy giờ được mệnh danh là tên sen đầm quốc tế. Với ý chí “không có gì quý hơn độc lập, tự do”, toàn thể dân tộc Việt Nam đã kiên cường kháng chiến suốt 21 năm trường kỳ để đi đến thắng lợi cuối cùng vào ngày 30/04/1975 lịch sử.Cuộc chiến tranh ấy đã dần lùi xa vào quá khứ nhưng những chứng tích mà nó để lại sẽ không bao giờ trôi vào quên lãng.Những chứng tích của cuộc chiến tranh cũng chính là những bằng chứng lịch sử hùng hồn tố cáo tội ác của đế quốc xâm lược Mĩ.Bảo tàng chứng tích chiến tranh là nơi lưu giữ những bằng chứng lịch sử ấy.Qua chuyến viếng thăm bảo tàng, tôi đã có thêm một số kiến thức về cuộc kháng chiến chống Mĩ và có thêm sự thấu hiểu về những mất mát, đau thương mà nhân dân ta đã gánh chịu, thông qua những tội ác mà Đế quốc Mĩ đã gây ra.Trong bài viết này, tôi sẽ trình bày một số chứng tích tội ác trong rất nhiều tội ác đó của quân xâm lược Mĩ.
    Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, Đế quốc Mĩ đã dày công xây dựng bốn chiến lược chiến tranh được nối tiếp nhau điều hành bởi năm đời tổng thống kéo dài xuyên suốt hơn hai mươi năm. Và trong suốt thời gian ấy, Mĩ đã huy động “một lực lượng khổng lồ” vào chiến trường Việt Nam.Trong cuộc chiến tranh này, số lượt quân Mĩ tham chiến lên đến 6 600 000, số quân Mĩ huy động cao nhất hơn nửa triệu người, lên đến 549 500 quân (tháng 4/1969). Chúng sử dụng nhiều loại vũ khí, phương tiện chiến tranh hiện đại để xâm lược Việt Nam.Đó cũng là những công cụ chủ yếu để chúng gây tội ác. Chúng sử dụng nhiều loại súng ống khác nhau.Một số loại súng đáng chú ý như: súng đại liên 12,7 mm có thể bắn 700 viên đạn/phút, súng chống tăng M72 có thể bắn xuyên lớp thép dày 260mm của xe tăng, đại liên 6 nòng (trang bị cho máy bay) có tốc độ bắn lên đến 4000-6000 viên/phút.Loại súng mà Mĩ cho là hiện đại nhất và chuẩn là súng tiểu liên M16, được chế tạo bằng hợp kim nhẹ, tốc độ bắn từ 650-850 viên/phút.Ngoài ra, Mĩ còn sử dụng loại súng phóng lựu M79 bắn loại đạn nổ hai lần với tầm chính xác cao. Đây là sự bất chấp công ước quốc tế của đế quốc Mĩ, công ước Quốc tế La Haye 1899 đã cấm quân đội các nước sử dụng loại đạn này nhưng Mĩ đã cải tiến loại đạn đum-đum (nổ hai lần) này thành đạn M79 dạng ống.Đây là một thứ vũ khí rất tàn nhẫn, khi đạn này đi vào cơ thể sẽ nổ tung, xé nát thân thể nạn nhân ra làm nhiều mảnh!Chúng còn sử dụng nhiều loại bom, mìn: bom cam, bom cam khía, bom bi (quả dứa, hình cầu…), bom xuyên, mìn vải, mìn nhện; một số loại bom có sức công phá và tầm sát thương lớn như: bom địa chấn BLU-82 có thể huỷ diệt mọi vật trong bán kính 100m, bom CBU có bán kính sát thương 500m; một số loại bom độc hại như bom photpho, bom napal…Ngoài ra chúng còn sử dụng nhiều loại pháo, xe tăng, xe bọc thép, các loại máy bay tối tân (F111, B52- Mỗi chiếc nặng 45 tấn, tầm bay cao 12 - 13km, chở được 25 – 30 tấn bom…).Tính từ 1954-1975, Mĩ đã trang bị, viện trợ cho chính quyền Sài Gòn 2074 chiếc xe tăng, xe bọc thép, 1800 chiếc máy bay các loại, 56 000 xe cơ giới, 1 900 000 súng bộ binh, 120 000 chiếc máy thông tin, xây dựng 22 000 xí nghiệp phục vụ chiến tranh.Mĩ đã đổ vào cuộc chiến tranh tội ác này 720 tỉ đô la (trong khi đó Mĩ chỉ rót vào chiến tranh Triều Tiên chỉ 20 tỉ đô la, so với chiến tranh thế giới thứ hai, chi phí của cuộc chiến tranh này gấp 2,1 lần (720 so với 341)).
    Bằng những vũ khí, phương tiện đó, quân Mĩ đã gây ra biết bao tội ác đối với nhân dân Việt Nam.Chúng đã nghĩ ra vô số kiểu tra tấn, giết người tàn bạo mà có lẽ chỉ có quân đội Mĩ mới nghĩ ra và chỉ có người dân Việt Nam mới trải qua! Các đòn tra tấn, giết người của chúng vô cùng thâm độc, không làm người ta chết ngay mà làm người ta chết dần chết mòn trong đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần.Đây chính là những chứng tích tội ác đầu tiên của quân xâm lược Mĩ. Chúng bắt được ai là chúng hành hạ cho đến chết. Chúng có kiểu tra tấn bằng nước: trùm một miếng giẻ lên mặt người bị bắt rồi đổ nước lên để người đó không thở được mà chết.Cách thẩm vấn của chúng:chúng bắt được một tù binh, chúng kéo lê đến trung tâm thẩm vấn-một khu rừng mà sư đoàn của bọn chúng đang đóng quân,cởi hết quần áo của người tù, quẳng xuống đát và câu hỏi bắt đầu: những gót giày đinh nện vào đầu, báng súng ở tư thế sẵn sàng quật xuống! (Đây là một cảnh thẩm vấn ở Bình Khê cách Sài Gòn 420km về phía Đông Bắc). Hễ chúng nghi ai là Việt Cộng thì bắt lên trực thăng tra hỏi, nếu không trả lời, khai báo thì chúng ném họ từ trực thăng xuống…Chúng bắt giết cả cụ già, em nhỏ, phụ nữ mang thai…xác người chết chất thành đống, thành dãy như lấp kín cả đường đi! Khi chiến sĩ giải phóng của ta đã hy sinh, chúng còn xách mảnh xác ấy lên dường như là để “ngắm”, để phơi bày “chiến công “ mà chúng mới lập được (ảnh của nhà nhiếp ảnh Bunyo Ishikawa chụp một lính Mĩ thuộc sư đoàn bộ binh 25 xách mảnh xác một chiến sĩ giải phóng Tây Ninh 1967, trưng bày tại bảo tàng).Thậm chí sau khi chặt đầu các chiến sĩ Việt Nam chúng còn cùng nhau chụp ảnh lưu niệm!Thật chưa có một hình ảnh nào tàn nhẫn và vô nhân đạo đến như thế!Đó chính là chứng tích tội ác của Mĩ, những tội ác khiến người ta càng đau thương bao nhiêu thì lòng căm phẫn càng dâng lên bấy nhiêu!
    Trong suốt cuộc chiến tranh, chúng còn gây ra biết bao cuộc thảm sát tàn khốc, tang thương.Chứng tích tội ác này của Mĩ, được trưng bày tại viện bảo tàng, là hai cuộc thảm sát ở hai xã thuộc hai tỉnh Quảng Ngãi và Bến Tre.Ngày 16/03/1968,quân Mĩ đã gây ra cuộc thảm sát ở xã Tịnh Khê (còn gọi là Sơn Mỹ), huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Cuộc hành quân này mang mật danh “Muscatimen Pinkville” được chuẩn bị khá chu đáo.Ba đại đội thuộc tiểu đoàn 1, lữ đoàn 11 bộ binh nhẹ, sư đoàn American do Thiếu tướng Simmel Kostr cầm đầu đã tham gia hành quân, trong đó có đại đội C (Charli Company) do đại uý Emes Medina phụ trách, là đơn vị trực tiếp phụ trách tán công “tiêu diệt VC”, nhiệm vụ bắn giết trực tiếp giao cho trung uý William Calley. Chỉ trong vòng một buổi sáng, chúng đã giết 504 người, trong đó có 182 phụ nữ (17 người mang thai), 173 trẻ em (có 56 em từ sơ sinh đến 5 tháng tuổi), 60 cụ già trên 60 tuổi.
    Một cuộc thảm sát khác không kém phần tàn nhẫn và độc ác là cuộc thảm sát ở ấp 5, xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre.Vào khoảng 8-9h tối, ngày 25/02/1969, một toán biệt kích hải quân SEAL (đơn vị thuộc lực lượng biệt kích tinh nhuệ nhất của quân đội Mĩ) do trung uý Bob Kerry chỉ huy đã tiến vào địa điểm nói trên.Chúng đã cắt cổ ông Bùi Văn Vát 66 tuổi và bà Lưu Thị Cảnh 62 tuổi, rồi kéo ba em bé là cháu nội của ông bà đang ẩn nấp trong một ống cống và đâm chết hai cháu, mổ bụng một cháu!Thật đáng kinh hoàng và đáng căm phẫn!Sau đó toán lính còn di chuyển đến hầm trú ẩn của gia đình bà Lê Thị Trò, bắn chết 14 người (có 3 phụ nữ mang thai), mổ bụng một bé gái.Nạn nhân duy nhất còn sống sót là Bùi Thị Lượm, 12 tuổi, bị thương ở chân.Cựu thượng nghị sĩ Mĩ Bob Kerry đã thú nhận tội ác này trước dư luận quốc tế vào tháng 4/2001.”Quân viễn chinh Mĩ đã đi đến chỗ coi người Việt Nam là một sinh vật hạ đẳng, coi việc giết họ không phải là một tội ác vì nó cũng giống như việc rải chất DDT đẻ diệt trừ sâu bọ. Họ không có một chút quyền nào, thậm chí không có quyền sở hữu và quyền được sống. Tất cả cái mà họ có: Thân thể, tính mạng của họ đều thuộc quyền sở hữu của người Mĩ, người Mĩ muốn làm gì thì làm…người Mĩ không quan niệm rằng đối tượng hành động của họ có cảm nghĩ và quyền lợi…” (Nhà báo Richard Hammer).
    Một chứng tích tội ác nữa của quân Mĩ trong cuộc chiến tranh này là những cuộc tập kích bằng không quân.Chúng đánh vào những khu đông dân cư, những cơ sở nông nghiệp, giao thông vận tải, thậm chí cả các công trình giáo dục, văn hoá…Bằng chứng rõ nhất về tội ác của không quân Mĩ là hai cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc.Curtis Lemay, chỉ huy lực lượng không quân chiến lược của Mĩ, nói: “Bằng không quân chúng ta có thể đạt được bất cứ mục tiêu nào trên thế giới này. BắcViệt Nam hãy sờ lên gáy nếu không chúng ta sẽ ném bom tàn phá tan hoang, đẩy lùi Bắc Việt Nam về thời đại đồ đá”!Không quân Mĩ đã dánh vào hơn 4000 trong tổng số 5778 xã, có 150 xã bị tiêu diệt; 150 trong số 223 huyện lị (53 huyện lị bị huỷ diệt); 6 thành phố (Vinh, Thái Nguyên, Việt Trì bị huỷ diệt); chúng đánh vào 2923 trường học từ phổ thông đến đại học, 808 công trình văn hóa, 350 bệnh viện và 1500 nhà hộ sinh, trạm xá; 484 nhà thờ, 465 chùa miếu….Đó là một sự tàn phá khủng khiếp!Tính từ 1965-1972, Mĩ đã trút xuống đầu nhân dân hai miền Nam, Bắc 5 382 000 tấn bom qua 203 733 lần đánh phá.Nếu tính toàn bộ cả cuộc chiến tranh thì khối lượng bom mà Mĩ đã sử dụng lên đến 14 300 000 tấn (trong khi chiến tranh Triều Tiên chỉ 2 600 000 tấn, thế chiến thứ hai cũng chỉ có 5 000 000 tấn).Đó là một sự huỷ diệt! Đó là chứng tích tội ác của quân xâm lược Mĩ! Tội ác khiến người ta phải rợn người kinh hãi! Những tội ác mà khi người ta lật lại từng trang lịch sử đầy máu và nước mắt không thể nào nén nỗi lòng căm thù, phẫn nộ! Dường như quân xâm lược Mĩ được huấn luyện là để tàn sát chuyên nghiệp! “Bằng các vũ khí, phương tiện hiện đại, quân đội Mĩ ở Đông Dương đã tiến hành một cuộc chiến tranh diệt chủng tàn bạo và liều lĩnh, bất chấp mọi tiêu chuẩn quy định của quốc tế” (Hans Goran Frank, Tổng thư kí Uỷ ban điều tra tội ác của Mĩ ở Đông Dương 1974).
    Trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, Mĩ còn sử dụng đến các loại chất dộc hoá học khủng khiếp,thậm chí sử dụng đến “chất độc hại nhất mà loài người tìm ra cho đến ngày nay”- chất Dioxin!Chúng sử dụng máy bay để phun các chất độc hại, chúng rải các chất khai quang.Đã có 22 vùng bị rải chất khai quang, với diện tích là 30 101 km2 (chiếm 16,5% diện tích), tổng dân số vùng rải là 1 959 000 (chiếm 7,5%).Vùng bị rải nhiều nhất là Đồng Nai với diện tích bị rải là 3 773 km2, tổng dân số vùng rải là 300 000 người!Đã có 236 000 ha diện tích đất nông nghiệp bị rải, 2 000 000 ha rừng bị rải…chưa kể đến các loại động vật và nguồn lợi khác.Đó là tội ác của Mĩ muốn huỷ diệt hệ sinh thái và môi trường sống! “ Chưa bao giờ trong lịch sử người ta thấy một nước tuyên chiến với môi trường sống của một nước khác, thế mà Mĩ đã lao vào cuộc thí nghiệm sinh thái trước sau không ai dám làm đó…” (Nelson- Thượng nghị sĩ Mĩ, tuyên bố tại thượng viện Mĩ tháng 8/1970).Các loại hoá chất mà Mĩ đã sử dụng đa số đều chứa hàm lượng Dioxin rất cao. Như chất hồng,hàm lượng 65,6 ppm; chất xanh lá, hàm lượng 65,6 ppm; chất tía, hàm lượng 32,8-45 ppm, chất da cam và chất siêu da cam, hàm lượng từ 1,77-40 ppm.Trong đó chất Dioxin trong chất độc màu da cam là nguy hiểm nhất! Trong vòng 10 năm từ 1961-1971, những cơn mưa chất độc không ngừng trút xuống miền Trung và miền Nam nhằm phát quang trên một diện rộng rừng núi, đồng ruộng, tàn phá mùa màng, triệt nguồn nứơc sinh hoạt, huỷ hoại môi sinh.Trong thời gian này, theo tư liệu của bộ Quốc phòng Mĩ, quân Mĩ đã đổ xuống 72 000 000 lít chất độc, trong đó có 44 000 000 lít chất da cam (chứa 170 kg chất dioxin).Trong khi đó, 85g dioxin đã đủ giết chết 8 000 000 người!Một con số thật khiến người ta sửng sốt!Nhưng những con số đó chưa dừng lại, thậm chí có thể cao hơn nữa! Theo nghiên cứu của trường Đại Học Tổng Hợp Colombia, New York, đăng tải trên tạp chí Nature số 6933, ra ngày 17/04/2003 thì số lượng chất độc hoá học là 100 000 000 lít và lượng Dioxin gấp hai lần so với ước tính trước đây.Đã có 3851 xã bị rải trực tiếp và có thể đến 4 800 000 người Việt Nam bị ảnh hưởng bởi chất độc này! “Trong tay một bọn quân phiệt và chính trị gia tàn bạo, bất chấp luân thường, đạo lí, vũ khí, kĩ thuật hiện đại đã dẫn đến sự huỷ diệt. Không chỉ những con người mà cả môi trường sinh sống, cả một xã hội…Những thế hệ tương lai cũng chịu chung những mối đe doạ như những người đang tồn tại hiện nay”! (Gurnar Myrdal, chủ tịch Uỷ Ban điều tra Quốc tế tội ác của Mĩ ở Đông Dương, tại Hội Nghị Stockhom, tháng 6/1972). Đó là một tội ác khủng khiếp mà Đế quốc Mĩ đã gây ra đối với nhân dân Việt Nam! Tội ác đó đã để lại hậu quả kéo dài, dai dẳng cho người dân Việt Nam.Tội ác đó không chỉ gây hậu quả cho những chiến sĩ Việt Nam tham gia chiến đấu lúc đó mà còn gây hậu quả cho những thế hệ mai sau,cho con cháu của họ, những con người vô tội sinh ra phải gánh chịu tật nguyền, dị dạng… Thậm chí có những bé đã tượng hình trong bụng mẹ nhưng không được sinh ra để nhìn thế giới hoà bình ngày hôm nay bởi ảnh hưởng của chất độc quái ác mà quân xâm lược Mĩ đã đổ xuống chiến trường Việt Nam mấy mươi năm trước!Có thể nói, chứng tích tội ác của Mĩ về chất độc hoá học là tội ác lớn nhất của Mĩ, đó là tội ác vượt thời gian, là tội ác xuyên thế kỷ!
    Một chứng tích tội ác nữa của Mĩ trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam là chế độ lao tù như là “địa ngục trần gian” với những đòn tra tấn tù nhân vô cùng tàn bạo.Theo tư liệu của nha cảnh sát đô thành 1973-1974, hệ thống nhà tù Mĩ- ngụy Sài Gòn gồm 8 trại thẩm vấn cấp Trung ương, 11 trại giam cấp quận, 144 trại giam cấp phường, 140 trạm kiểm soát.Tính từ 1954-1960, chính quyền Ngô Đình Diệm dưới sự viện trợ của Mĩ đã giết hại hơn 90 000 người yêu nước ở Nam Việt Nam, bắt bớ, giam cầm, tra tấn 800 000 người khác trong hơn 1000 nhà tù lớn nhỏ.Có 5 hệ thống nhà tù lớn của Mĩ-Ngụy: nhà lao Tân Hiệp, nhà tù Thủ Đức, khám Chí Hoà, nhà tù Phú Quốc, Côn Đảo.Sau đây sẽ trình bày về hệ thống nhà tù Phú Quốc và Côn Đảo. Phú Quốc là hòn đảo lớn nhất ở Việt Nam, diện tích 600 km2.Từ 1953-7/1954, Thực dân Pháp đã xây dựng trại Cây Dừa giam giữ 14 000 tù binh.Từ 1955-1957, Mĩ-ngụy đổi thành” trại huấn chỉnh Cây Dừa”, để giam giữ 1000 tù chính trị.Từ ngày 6/7/1967, tại thung lũng An Thới ( phía Nam đảo Phú Quốc, diện tích: 400ha),”trại giam tù binh Phú Quốc” chính thức hoạt động.Trại giam được chia làm 12 khu, với các kiểu nhà tù “chuồng chó”, “rọ heo”… thường xuyên giam giữ từ 30 000 đến 40 000 tù binh là những chiến sĩ thuộc lực lượng vũ trang cách mạng.Trại giam có 50 cố vấn Mĩ, trong đó có 20 người trực tiếp tham gia Ban chỉ huy điều hành trại và từng khu giam, từng tiểu đoàn quân cảnh bên cạnh 2000 nhân viên, sĩ quan của chính quyền Sài Gòn cũ.Bọn cai ngục thường xuyên khủng bố, đàn áp: tra điện, tra nước, đốt bằng lửa, đánh đập bằng chày vồ, roi cá đuối, đóng đinh vào người, chôn sống, biệt giam…Đã có 4000 người chiến sĩ của ta nằm xuống ở đây!
    Hệ thống nhà tù Côn Đảo cũng không kém phần tàn nhẫn với những đòn tra tấn dã man, khủng khiếp.Dưới thời chính quyền Sài Gòn cũ, ngoài 4 trại giam sẵn có, đã cho xây dựng thêm 6 trại, trong đó có nhà giam theo kiểu “chuồng bò” là hầm ngâm người tù trong phân và nước tiểu bò suốt ngày đêm.Khi bị dư luận lên án, đã chuyển sang xây dựng “chuồng cọp” kiểu Mĩ.”Chuồng cọp” là một kiểu xà lim đặc biệt để giam cầm những người yêu nước bị liệt vào loại “ngoan cố”.Có 120 ngăn ở Côn Đảo.Chung quanh xây kín, bên trên là những chấn song sắt.”Chuồng cọp” dùng để huỷ diệt lần mòn tù nhân về cả thể xác lẫn tinh thần.Mùa nóng, chúng nhốt từ 5- 14 người, mùa lạn thì nhốt 1-2 người.Họ chỉ cần gây một tiếng động nhỏ như:ho, đập muỗi…đều bị cai ngục đánh đập.Cai ngục đứng bên trên có thể dung dùi cui, roi để đánh đập hoặc dung vôi bột đổ xuống làm cho người tù ngộp thở, ói máu, phỏng lở da; chúng dội nước vào mùa lạnh khiến người tù rét run; chúng chọc cây nhọn xuống vào những lúc chật ních người để gây thương tích…Chúng cho người tù ăn chỉ với một nắm cơm đầy cát với sạn, một con khô mực đắng ngấy, vài muỗng mắm đầy dòi và nửa lon sữa bò nước uống.Không có nước tắm giặt, kể cả phụ nữ hành kinh…Mọi công việc, sinh hoạt, tiểu tiện đều thực hiện tại chỗ, trong không gian nhỏ hẹp đó.Bọn cai ngục có những đòn tra tấn hết sữ dã man:Như “đòn châm cứu”chúng dung thước sắt đóng kim gút có cắm lông gà vào các đầu ngón tay của người tù dưới quạt máy.Mỗi nhịp thước, mỗi vòng xoáy của lông gà là một luồng đau đớn xoáy vào tận tim người tù.Đòn “đi tàu bay”: nạn nhân bị treo lơ lửng trên không, sức nặng cơ thể khiến các khớp xương giãn răng rắc, rất đau đớn.Đôi khi tù nhân vừa bị treo vừa bị đánh cho đến lúc kiệt sức mới thả dây cho ngực đạp xuống sàn, hộc máu.Bọn chúng gọi đó là “tàu bay hạ cánh”.Đòn “đi tàu ngầm”: người tù bị trói chặt trên băng gỗ, đầu thấp hơn chân, miệng bị bịt chặt bằng giẻ, đầu bị giữ chặt rồi nối ống cao su dẫn nước vào mũi (đôi khi nước có pha xà phòng hoặc vôi), khi nước đầy bụng, bọn cai ngục dùng giày đinh đạp mạnh cho người tù nôn ra nước lẫn máu.Đòn “nước nhỏ giọt”: người tù bị trói chặt ngay dưới vòi nước vặn nhỏ giọt lên một chỗ cố định đã bị cạo sẵn một mảng tóc trên đầu .Độ 2 giờ sau thì mỗi giọt nước là một thanh sắt giáng xuống đầu người tù, làm nhức nhối khủng khiếp,hậu quả gây loạn thần kinh.Đòn “đi tàu điện”: dung dây điện thoại quân đội làm máy phát điện hay dung điện nhà. Hai đầu dây đẫn điện nói vào cơ thể người tù (vành tai, ngón tay, đầu vú, bộ phận sinh dục…), người tù bị trói hai tay sau lưng, đặt ngồi dưới đất, điện giật làm thần kinh hoảng loạn.Đòn này không để lại vết tích nhưng gây đau tim, đau thần kinh, nếu ở bộ phận sinh dục thì tiệt đường con cái…Đòn “đùa với rắn”: dùng tra tấn phụ nữ, nhằm vào tâm lí sợ rắn của chị em và làm tiệt đường sinh đẻ.Ngoài ra, chúng còn dùng chai bia mẻ miệng thay vào.Những mảnh chai đâm vào âm đạo không thể giải phẫu lấy ra được vì chụp X quang không thấy.Thật là những đòn tra tấn khủng khiếp,thật đúng là “địa ngục trần gian”!Ở đây, mỗi năm có hàng ngàn người chết! Các công trình “cầu tàu 914”, “cầu 315” được đặt theo số người chết.quả đúng là ở nhà tù Côn Đảo, mỗi viên đá là một mạng người!
    Trên đây là một số chứng tích tội ác của Đế quốc Mĩ trong vô vàn tội ác mà chúng đã gây ra trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam.Nhìn lại cuộc chiến tranh, cựu Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Mĩ, Mc Namara, trong tác phẩm “Nhìn lại quá khứ” đã thú nhận: ”Chúng tôi đã sai lầm, sai lầm khủng khiếp. Chúng tôi mắc nợ các thế hệ tương lai trong việc giải thích tại sao lại sai lầm như vậy”.Chính sự sai lầm đó mà họ đã gây ra biết bao tội ác khiến người dân Việt Nam phải gánh chịu.Chính sự sai lầm của họ đã làm cho 3 triệu người dân Việt Nam vĩnh viễn ra đi (trong đó có 2 triệu dân thường), làm cho 2 triệu người bị thương và 300 000 mất tích!Sai lầm là sai lầm.Tội ác là tội ác.Chuyện sai lầm là của người Mĩ.Còn đối với nhân dân Việt Nam, những gì mà đế quốc Mĩ đã gây ra mãi mãi là tội ác.Ngày nay, trên tinh thần hoà bình, ổn định, hợp tác và phát triển chúng ta đã khép lại quá khứ nhưng chúng ta không lãng quên quá khứ.”Lịch sử không có những trang bị rứt bỏ”, tội ác của Mĩ đã gây ra, dù năm tháng có trôi qua vẫn là nỗi đau của dân tộc Việt Nam.Đó là những sự thật lịch sử không bao giờ bị quên lãng bởi chúng ta không ta không được phép quên lãng! Bởi vì đồng nghĩa với tội ác của Đế quốc Mĩ là sự hy sinh, mất mát là đau thương của cả dân tộc ta đã gánh chịu để giành lấy độc lập, tự do cho thế hệ hôm nay!

    TƯ LIỆU TẠI BẢO TÀNG CHỨNG TÍCH CHIẾN TRANH-TP. HỒ CHÍ MINH

  2. #2
    Join Date
    Apr 2008
    Posts
    1,715
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    còn tội ác của việt cộng và của trung cộng sao o thấy nói tới vậy cà

  3. #3
    Join Date
    Feb 2008
    Posts
    7,780
    Thanks
    0
    Thanked 7 Times in 7 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Quote Originally Posted by oukchoeurn View Post
    MỘT SỐ CHỨNG TÍCH TỘI ÁC CỦA CSVN
    TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM


    Mậu Thân Ở Huế

    Nguyễn Lý Tưởng

    Những hành động dã man của Việt-Cộng


    1.- Tại Phú Cam, khi VC tiến vào làng này, lực lượng nghĩa quân ở đây chiến đấu rất hăng say. Nhưng quân số VC quá đông, cấp tiểu đoàn, nên anh em nghĩa quân giấu súng và chạy lẫn lộn trong dân chúng. Việt Cộng đã vào nhà thờ bắt tất cả các người đàn ông, thanh niên đem đi.
    Có hơn 300 người đã bị bắt trong đó có Lê Hữu Bôi, Lê Hữu Bá... hai người nầy từ Nam Giao chạy về Phú Cam hy vọng nơi đây không có VC. Họ đã trốn trong nhà thờ để tránh bom đạn. Những người Phú Cam bị bắt, bị giết tập thể tại khe Đá Mài thuộc vùng núi Đình Môn, Kim Ngọc quận Nam Hòa, Thừa Thiên. Xác chết nằm dưới khe, thịt thối rữa bị nước cuốn trôi đi, chỉ còn sọ và xương lẫn lộn.
    Tháng 10-1969, sau gần hai năm mới tìm được chỗ đó. Thân nhân đến nhận các dấu vết như thẻ căn cước bọc nhựa, quần áo, đồ dùng, tràng hạt, tượng ảnh. Trong số các di vật nầy có thẻ căn cước của Lê Hữu Bôi (Bôi là Chủ Tịch Tổng Hội Sinh Viên Sai gòn, năm 1963 nổi tiếng qua phong trào tranh đấu của Phật tử chống TT. Ngô Đình Diệm).
    Có những em học sinh bị bắt trong nhà thờ Phủ Cam, cũng bị giết chết tập thể bằng đại liên, bằng mìn tại Khe Đá Mài như Bùi Kha (16 tuổi), Phan Minh (16 tuổi), Nguyễn Duyệt (17 tuổi) v.v.. Đại úy Trung, khóa 16 Đàlạt, sĩ quan liên lạc của SĐ 101 Dù Mỹ bị kẹt ở Phú Cam. Ông trốn ra được và cùng lực lượng quân đội ta trở lại tái chiếm Phú Cam đã bị tử trận.
    2. Tại Thành Nội và Gia Hội là nơi Cộng Sản chiếm đóng rất lâu, nhiều người bị bắt, bị đem ra xét xử. Cộng Sản đã lập ra tổ chức Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình đưa giáo sư Lê Văn Hảo (Đại Học Văn Khoa Huê) lên làm Chủ Tịch và Thượng Tọa Thích Đôn Hậu (Chánh Đại Diện Miền Vạn Hạnh) và Bà Nguyễn Đình Chi (Nguyên Hiệu Trưởng Trường Đồng Khánh Huê) làm Phó Chủ Tịch.
    Nguy hiểm nhất là bọn theo phong trào tranh đấu chống chính quyền VNCH năm 1966 như Hoàng Phủ Ngọc Tường (giáo sư), Hoàng Phủ Ngọc Phan (sinh viên Y khoa), Nguyễn Đắc Xuân (sinh viên Sư Phạm), Trần Quang Long (sinh viên Sư Phạm), Phan Chánh Dinh tức Phan Duy Nhân (sinh viên) v.v...
    Khi quân đội Chính Phủ ở Sài gòn ra Huế tái lập trật tự vào mùa hè 1966, bọn chúng chạy vào chiến khu theo Việt Cộng, nay trở lại Huế, dẫn VC đi lùng bắt bạn bè, những sinh viên ở trong các chính đảng quốc gia chống Cộng như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng và những anh em công chức, cán bộ, cảnh sát, sĩ quan v.v... bị kẹt lại trong khu vực VC kiểm soát. Chúng lập tòa án nhân dân để xét xử họ trả thù những người trước đây đã chống lại chúng.
    Trước Tết Mậu Thân mấy tháng, Lê văn Hảo đã bị Cảnh Sát Thừa Thiên bắt giam vì lý do đã phát hành báo bí mật tuyên truyền chống Mỹ, chống chiến tranh và ủng hộ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Nhưng sau đó y đã làm đơn nhận lỗi và xin khoan hồng, đồng thời giáo sư Lâm Ngọc Huỳnh, Khoa Trưởng Đại Học Văn Khoa cũng đã vận động xin chính quyền VNCH tại tỉnh Thừa Thiên khoan hồng cho y nên ông Đoàn Công Lập, Trưởng Ty Cảnh Sát Thừa Thiên đã trả tự do cho y.
    Sau khi quân đội VNCH tái chiếm Thành Nội Huế, Lê văn Hảo chạy theo Việt Cộng ra Hà Nội và trở lại Huế năm 1975, được cho làm ở Ty Thông Tin Văn Hóa. Nhân cơ hội được Cộng Sản cho đi Úc, Lê Văn Hảo đã xin tỵ nạn chính trị, hiện y đang sống ở Pháp. Trả lời cuộc phỏng vấn của Đài BBC, y đã xác nhận việc Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan và đồng bọn đã lập tòa án nhân dân trong Tết Mậu Thân để xét xử sinh viên và những người quốc gia ở Huế là đúng. Y nói y không tham gia tòa án đó.
    Việt Cộng đã bắt được ông Nguyễn văn Đãi (Phụ Tá Đại Biểu Chính Phủ), ông Bảo Lộc (Phó Tỉnh Trưởng) tại tư gia. Riêng ông Lê Đình Thương, Phó Thị Trưởng Huế, không chịu ra đầu hàng, khi VC tấn công vào, ông tự tử bằng lựu đạn.
    Nghị Sĩ Trần Điền, Chủ Tịch ủy Ban Canh Nông Thượng Nghị Viện, một trong những vị lãnh đạo cao cấp của Hướng Đạo VN, đã từng làm Tỉnh Trưởng Quáng Trị, làm giáo sư ở Huế, đã bị bắt và bị chôn sống.
    Thiếu Tá Từ Tôn Kháng, Tỉnh Đoàn Trưởng Xây Dựng Nông Thôn Thừa Thiên, nhà ở 176 Bạch Đằng (gần cầu Đông Ba) Huế, trốn trong nhà đã ba bốn ngày. VC vào nhà bắt vợ con ra đứng giữa sân và tuyên bố nếu ông Kháng không ra trình diện thì sẽ tàn sát cả nhà khiến ông phải ra nộp mạng. VC đã trói tay ông, cột ông vào cọc giữa sân, xẻo tai, cắt mũi, tra tấn cho đến chết, thật là dã man và kinh hoàng.
    Ông Trần Ngọc Lộ, Bí Thư Đại Việt Cách Mạng (ĐVCM) Quận Phú Vang, người lập ra môn phái võ Thần Quyền ở Huế, bị bắt cùng với vợ của ông, đã bị chúng giết để lại bầy con dại bơ vơ. Anh Trần Mậu Tý, thuộc Đặc Khu Sinh Viên ĐVCM ở Huế bị bắt và tra tấn dã man cho đến chết.
    Con số đảng viên ĐVCM chết tại Huế trong Tết Mậu Thân lên đến trên 300 người, trước 1975, tôi có giữ danh sách đó, sau vì hoàn cảnh phải thủ tiêu, nay đang sưu tầm lại. Bên VN Quốc Dân Đảng, có Giáo sư Phạm Đức Phác, ông Lê Ngọc Kỳ v.v... là những đảng viên cao cấp cũng bị VC giết chết trong Tết Mậu Thân.
    VC đã tàn sát cả nhà bà Từ Thị Như Tùng và chồng là Trung Tá Nguyễn Tuấn, chỉ huy Thiết Giáp ở Gò Vấp, chỉ có một em bé may mắn sống sót hiện ở Mỹ. Ngày 9 tháng 2, 1968, tiểu đoàn K.8 của Việt Cộng tấn công vào làng Dương Lộc, nghĩa quân và dân làng chiến đấu quyết liệt, VC thiệt hại nặng. Sau khi nghĩa quân rút ra khỏi làng, VC đã bắt Linh Mục Lê văn Hộ và em Nguyễn Tiếp mới 13 tuổi, giúp lễ cho cha. Chúng đã chôn sống Linh Mục và em Tiếp tại vùng Chợ Cạn (Triệu Phong). Tại Phú Vang, VC vào trường La San bắt ba sư huynh và chôn sống với đồng bào vô tội VC cũng bắt Linh mục Bửu Đồng đi và sau đó đã giết ngài.
    3. Những mồ chôn tập thể tại chùa áo Vàng (đường Võ Tánh), tại Sân Trường Gia Hội, phường Phú Cát hoặc vùng Phú Vang, Phú Thứ v.v... hàng trăm nạn nhân bị chôn trong những mồ chôn tập thể, nạn nhân bị đâm bằng lưỡi lê, bị đánh bằng cán cuốc vào sọ, bị bắn bằng súng hay bị chôn sống, tay bị trói bằng giây điện hay giây tre v v. .
    Ba bác sĩ Alterkoster, Discher và Krainick, người Tây Đức, giảng dạy tại Đại Học Y Khoa Huế cũng bị VC giết trong Tết Mậu Thân vì cho là CIA. ông Võ Thành Minh (người thổi sáo kêu gọi hòa bình ở Genève, 1954), Tết Mậu Thân 1968, ông đang ở trong từ đường cụ Phan Bội Châu ở Bến Ngự Huế bị VC bắt và đề nghị ông đứng ra làm Chủ Tịch Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ Hòa Bình của VC. Ông từ chối, bị bắt lên núi, và bị chúng giết. Những nơi khác ngoài Huế mà chúng tôi được biết, cũng không kém phần dã man, như ở quận Hoài Nhơn, VC đã tàn sát 200 người một lúc trong đó có cả em bé 12, 13 tuổi, có các cụ già v.v... vì tất cả những người nầy đã cùng ông Nguyễn Giảng (ĐVCM) chống lại chúng, không chịu đầu hàng. Nhân dân địa phương có lập bia kỷ niệm, nhưng bia đá nầy đã bị VC phá sau 30-4-1975.
    Đi tìm xác các nạn nhân

    Theo con số tổn thất về nhân mạng được chính quyền VNCH công bố, tại Huế có khoảng 6000 người chết trong đó về phía quân đội VNCH có 384 người chết và 1800 người bị thương, về phía Mỹ có 147 chết và 857 người bị thương. Con số nầy đã được các sách vở, báo chí thời đó ghi lại. Riêng cá nhân tôi trong thời gian làm Dân Biểu và hoạt động cho Hội Nạn Nhân CS trong Tết Mậu Thân tại Huế và Thừa Thiên, chúng tôi ghi nhận được 4000 gia đình có thân nhân chết, có khai báo tên tuổi để xin trợ cấp. Thiệt hại ở các tỉnh khác, tôi không rõ.
    Nhưng có lẽ không nơi nào trên toàn lãnh thổ VNCH có số tổn thất cao hơn Huế được, vì Huế đã bị VC chiếm giữ trong thời gian quá lâu.
    Sau Tết Mậu Thân ít lâu, tình hình Huế và Thừa Thiên trở nên yên tĩnh, kế hoạch bình định phát triển rất tốt Một số các gia đình nạn nhân bỗng nhiên được người chết về báo mộng và họ bắt đầu đi tìm, nhờ đồng bào bí mật hướng dẫn nên họ đã tìm ra các nạn nhân. Sau đó chính quyền Huế đã mở các cuộc hành quân tìm xác nạn nhân và đã tìm được ở những nơi xa như Phú Vang, Phú Thứ v v những hầm chôn tập thể. Những nơi trong thành phố đã được phát hiện rất sớm, khoảng trong vòng một tuần sau khi VC bị đẩy ra khỏi thành phố.
    Nhưng những nơi xa, có nơi vài ba tháng, có nơi gần hai năm sau mới tìm được như tại Khe Đá Mài mà chúng tôi đã nói trên đây.
    Hài cốt nạn nhân của Việt cộng Tết Mậu Thân 1968
    Năm 1968 và 1969, có một ủy Ban đi tìm xác đã làm việc tích cực và họ cũng đã vào Sài gòn thuyết trình và trưng bày bằng chứng tại Quốc Hội (Hạ Nghị Viện). Theo tôi được biết ông Võ văn Bằng, nghị viên ở Thừa Thiên đã từng tham gia các đoàn người đi tìm xác nạn nhân năm 1968 hiện đang có mặt ở quận Cam, Nam Cali. Những buổi lễ tưởng niệm và an táng các nạn nhân tại Huế được tổ chức nhiều lần: Tại núi Ba Vành vào mùa hè 1968 và tại núi Ba Tầng (Ngự Bình) vào tháng 10. 1969. Những nơi đó đã được xây dựng thành di tích, trồng cây, dựng bia v v Ngày nay VC đã cho lệnh phá các di tích đó để cho hậu thế không còn nhắc nhở đến nữa.
    Viết về Mậu Thân 1968, có lẽ phải đến cả cuốn sách dày. Đây chỉ là một vài điều nhỏ gợi nhớ mà thôi. Ước mong những người trong cuộc, còn nhớ nhiều, biết nhiều sẽ đóng góp thêm, lên tiếng bổ túc cho chúng tôi ...
    Tết Mậu Thân là bài học cho người quốc gia, cho các thế hệ mai sau. Khi chúng tôi đứng trước một mồ chôn tập thể ở Huế, chúng tôi thấy trong đó có đủ mọi hạng người, không phân biệt tôn giáo, đảng phái, địa phương hay thành phần xã hội. Tất cả đều là nạn nhân của Cộng Sản, cùng chôn chung một hố. Khi thân nhân đến nhận xác đem đi rồi, chỉ còn lại máu nạn nhân thấm vào đất. Và không ai phân biệt được trong hố đất đó, đâu là máu của người Công Giáo hay Phật tử, đâu là máu của quân nhân hay sinh viên học sinh, đâu là máu của cán bộ đảng nầy hay đảng nọ. Tất cả chỉ là máu của người quốc gia, nạn nhân CS mà thôi.
    Năm 1975, khi bước chân vào nhà tù Cộng Sản, chúng tôi cũng gặp đủ mọi hạng người, thuộc đủ mọi tôn giáo, mọi thành phần xã hội. Nhà tù cũng chẳng khác chi cái mồ chôn nạn nhân VC trong Tết Mậu Thân. Khi đất nước rơi vào tay Cộng Sản thì mọi người không phân biệt tôn giáo, đảng phái đều là nạn nhân của CS hết. Đó là bài học rất đắt giá cho tất cả chúng ta.

    ...............................
    Last edited by Dakpek; 10-29-2010 at 10:50 PM.

  4. #4
    Join Date
    Sep 2005
    Posts
    11
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Quote Originally Posted by nguyendphuc View Post
    còn tội ác của việt cộng và của trung cộng sao o thấy nói tới vậy cà
    Không thể so sánh được vì tội ác của Việt cộng = tội ác của HỒ CHÍ MINH + tội ác của Trung cộng

  5. #5
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    2,549
    Thanks
    1
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Quote Originally Posted by oukchoeurn View Post

    Bài này quá củquá đát và thông tin một chiều không còn có giá trị hợp thời nửa vì Chính Quyền của Hoa Kỳ đã "bồi thường" cho sự hư hại của VN là cả Hàng Trăm Triệu Dollars mà nay bộ Đảng CSVN chưa hài lòng sao mà định đòi thêm tiền của ngưòi ta đó?

    MỘT SỐ CHỨNG TÍCH TỘI ÁC CỦA ĐẾ QUỐC MĨ

    TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAMKIỀU ANH VŨCách đây hơn nửa thế kỉ, vận mệnh dân tộc Việt nam đặt trước một trong những thử thách cam go và nguy hiểm nhất- cuộc chiến tranh xâm lược của đế quốc Mĩ, một đế quốc hùng mạnh nhất thời bấy giờ được mệnh danh là tên sen đầm quốc tế. Với ý chí “không có gì quý hơn độc lập, tự do”, toàn thể dân tộc Việt Nam đã kiên cường kháng chiến suốt 21 năm trường kỳ để đi đến thắng lợi cuối cùng vào ngày 30/04/1975 lịch sử.Cuộc chiến tranh ấy đã dần lùi xa vào quá khứ nhưng những chứng tích mà nó để lại sẽ không bao giờ trôi vào quên lãng.Những chứng tích của cuộc chiến tranh cũng chính là những bằng chứng lịch sử hùng hồn tố cáo tội ác của đế quốc xâm lược Mĩ.Bảo tàng chứng tích chiến tranh là nơi lưu giữ những bằng chứng lịch sử ấy.Qua chuyến viếng thăm bảo tàng, tôi đã có thêm một số kiến thức về cuộc kháng chiến chống Mĩ và có thêm sự thấu hiểu về những mất mát, đau thương mà nhân dân ta đã gánh chịu, thông qua những tội ác mà Đế quốc Mĩ đã gây ra.Trong bài viết này, tôi sẽ trình bày một số chứng tích tội ác trong rất nhiều tội ác đó của quân xâm lược Mĩ.
    Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, Đế quốc Mĩ đã dày công xây dựng bốn chiến lược chiến tranh được nối tiếp nhau điều hành bởi năm đời tổng thống kéo dài xuyên suốt hơn hai mươi năm. Và trong suốt thời gian ấy, Mĩ đã huy động “một lực lượng khổng lồ” vào chiến trường Việt Nam.Trong cuộc chiến tranh này, số lượt quân Mĩ tham chiến lên đến 6 600 000, số quân Mĩ huy động cao nhất hơn nửa triệu người, lên đến 549 500 quân (tháng 4/1969). Chúng sử dụng nhiều loại vũ khí, phương tiện chiến tranh hiện đại để xâm lược Việt Nam.Đó cũng là những công cụ chủ yếu để chúng gây tội ác. Chúng sử dụng nhiều loại súng ống khác nhau.Một số loại súng đáng chú ý như: súng đại liên 12,7 mm có thể bắn 700 viên đạn/phút, súng chống tăng M72 có thể bắn xuyên lớp thép dày 260mm của xe tăng, đại liên 6 nòng (trang bị cho máy bay) có tốc độ bắn lên đến 4000-6000 viên/phút.Loại súng mà Mĩ cho là hiện đại nhất và chuẩn là súng tiểu liên M16, được chế tạo bằng hợp kim nhẹ, tốc độ bắn từ 650-850 viên/phút.Ngoài ra, Mĩ còn sử dụng loại súng phóng lựu M79 bắn loại đạn nổ hai lần với tầm chính xác cao. Đây là sự bất chấp công ước quốc tế của đế quốc Mĩ, công ước Quốc tế La Haye 1899 đã cấm quân đội các nước sử dụng loại đạn này nhưng Mĩ đã cải tiến loại đạn đum-đum (nổ hai lần) này thành đạn M79 dạng ống.Đây là một thứ vũ khí rất tàn nhẫn, khi đạn này đi vào cơ thể sẽ nổ tung, xé nát thân thể nạn nhân ra làm nhiều mảnh!Chúng còn sử dụng nhiều loại bom, mìn: bom cam, bom cam khía, bom bi (quả dứa, hình cầu…), bom xuyên, mìn vải, mìn nhện; một số loại bom có sức công phá và tầm sát thương lớn như: bom địa chấn BLU-82 có thể huỷ diệt mọi vật trong bán kính 100m, bom CBU có bán kính sát thương 500m; một số loại bom độc hại như bom photpho, bom napal…Ngoài ra chúng còn sử dụng nhiều loại pháo, xe tăng, xe bọc thép, các loại máy bay tối tân (F111, B52- Mỗi chiếc nặng 45 tấn, tầm bay cao 12 - 13km, chở được 25 – 30 tấn bom…).Tính từ 1954-1975, Mĩ đã trang bị, viện trợ cho chính quyền Sài Gòn 2074 chiếc xe tăng, xe bọc thép, 1800 chiếc máy bay các loại, 56 000 xe cơ giới, 1 900 000 súng bộ binh, 120 000 chiếc máy thông tin, xây dựng 22 000 xí nghiệp phục vụ chiến tranh.Mĩ đã đổ vào cuộc chiến tranh tội ác này 720 tỉ đô la (trong khi đó Mĩ chỉ rót vào chiến tranh Triều Tiên chỉ 20 tỉ đô la, so với chiến tranh thế giới thứ hai, chi phí của cuộc chiến tranh này gấp 2,1 lần (720 so với 341)).
    Bằng những vũ khí, phương tiện đó, quân Mĩ đã gây ra biết bao tội ác đối với nhân dân Việt Nam.Chúng đã nghĩ ra vô số kiểu tra tấn, giết người tàn bạo mà có lẽ chỉ có quân đội Mĩ mới nghĩ ra và chỉ có người dân Việt Nam mới trải qua! Các đòn tra tấn, giết người của chúng vô cùng thâm độc, không làm người ta chết ngay mà làm người ta chết dần chết mòn trong đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần.Đây chính là những chứng tích tội ác đầu tiên của quân xâm lược Mĩ. Chúng bắt được ai là chúng hành hạ cho đến chết. Chúng có kiểu tra tấn bằng nước: trùm một miếng giẻ lên mặt người bị bắt rồi đổ nước lên để người đó không thở được mà chết.Cách thẩm vấn của chúng:chúng bắt được một tù binh, chúng kéo lê đến trung tâm thẩm vấn-một khu rừng mà sư đoàn của bọn chúng đang đóng quân,cởi hết quần áo của người tù, quẳng xuống đát và câu hỏi bắt đầu: những gót giày đinh nện vào đầu, báng súng ở tư thế sẵn sàng quật xuống! (Đây là một cảnh thẩm vấn ở Bình Khê cách Sài Gòn 420km về phía Đông Bắc). Hễ chúng nghi ai là Việt Cộng thì bắt lên trực thăng tra hỏi, nếu không trả lời, khai báo thì chúng ném họ từ trực thăng xuống…Chúng bắt giết cả cụ già, em nhỏ, phụ nữ mang thai…xác người chết chất thành đống, thành dãy như lấp kín cả đường đi! Khi chiến sĩ giải phóng của ta đã hy sinh, chúng còn xách mảnh xác ấy lên dường như là để “ngắm”, để phơi bày “chiến công “ mà chúng mới lập được (ảnh của nhà nhiếp ảnh Bunyo Ishikawa chụp một lính Mĩ thuộc sư đoàn bộ binh 25 xách mảnh xác một chiến sĩ giải phóng Tây Ninh 1967, trưng bày tại bảo tàng).Thậm chí sau khi chặt đầu các chiến sĩ Việt Nam chúng còn cùng nhau chụp ảnh lưu niệm!Thật chưa có một hình ảnh nào tàn nhẫn và vô nhân đạo đến như thế!Đó chính là chứng tích tội ác của Mĩ, những tội ác khiến người ta càng đau thương bao nhiêu thì lòng căm phẫn càng dâng lên bấy nhiêu!
    Trong suốt cuộc chiến tranh, chúng còn gây ra biết bao cuộc thảm sát tàn khốc, tang thương.Chứng tích tội ác này của Mĩ, được trưng bày tại viện bảo tàng, là hai cuộc thảm sát ở hai xã thuộc hai tỉnh Quảng Ngãi và Bến Tre.Ngày 16/03/1968,quân Mĩ đã gây ra cuộc thảm sát ở xã Tịnh Khê (còn gọi là Sơn Mỹ), huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Cuộc hành quân này mang mật danh “Muscatimen Pinkville” được chuẩn bị khá chu đáo.Ba đại đội thuộc tiểu đoàn 1, lữ đoàn 11 bộ binh nhẹ, sư đoàn American do Thiếu tướng Simmel Kostr cầm đầu đã tham gia hành quân, trong đó có đại đội C (Charli Company) do đại uý Emes Medina phụ trách, là đơn vị trực tiếp phụ trách tán công “tiêu diệt VC”, nhiệm vụ bắn giết trực tiếp giao cho trung uý William Calley. Chỉ trong vòng một buổi sáng, chúng đã giết 504 người, trong đó có 182 phụ nữ (17 người mang thai), 173 trẻ em (có 56 em từ sơ sinh đến 5 tháng tuổi), 60 cụ già trên 60 tuổi.
    Một cuộc thảm sát khác không kém phần tàn nhẫn và độc ác là cuộc thảm sát ở ấp 5, xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre.Vào khoảng 8-9h tối, ngày 25/02/1969, một toán biệt kích hải quân SEAL (đơn vị thuộc lực lượng biệt kích tinh nhuệ nhất của quân đội Mĩ) do trung uý Bob Kerry chỉ huy đã tiến vào địa điểm nói trên.Chúng đã cắt cổ ông Bùi Văn Vát 66 tuổi và bà Lưu Thị Cảnh 62 tuổi, rồi kéo ba em bé là cháu nội của ông bà đang ẩn nấp trong một ống cống và đâm chết hai cháu, mổ bụng một cháu!Thật đáng kinh hoàng và đáng căm phẫn!Sau đó toán lính còn di chuyển đến hầm trú ẩn của gia đình bà Lê Thị Trò, bắn chết 14 người (có 3 phụ nữ mang thai), mổ bụng một bé gái.Nạn nhân duy nhất còn sống sót là Bùi Thị Lượm, 12 tuổi, bị thương ở chân.Cựu thượng nghị sĩ Mĩ Bob Kerry đã thú nhận tội ác này trước dư luận quốc tế vào tháng 4/2001.”Quân viễn chinh Mĩ đã đi đến chỗ coi người Việt Nam là một sinh vật hạ đẳng, coi việc giết họ không phải là một tội ác vì nó cũng giống như việc rải chất DDT đẻ diệt trừ sâu bọ. Họ không có một chút quyền nào, thậm chí không có quyền sở hữu và quyền được sống. Tất cả cái mà họ có: Thân thể, tính mạng của họ đều thuộc quyền sở hữu của người Mĩ, người Mĩ muốn làm gì thì làm…người Mĩ không quan niệm rằng đối tượng hành động của họ có cảm nghĩ và quyền lợi…” (Nhà báo Richard Hammer).
    Một chứng tích tội ác nữa của quân Mĩ trong cuộc chiến tranh này là những cuộc tập kích bằng không quân.Chúng đánh vào những khu đông dân cư, những cơ sở nông nghiệp, giao thông vận tải, thậm chí cả các công trình giáo dục, văn hoá…Bằng chứng rõ nhất về tội ác của không quân Mĩ là hai cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc.Curtis Lemay, chỉ huy lực lượng không quân chiến lược của Mĩ, nói: “Bằng không quân chúng ta có thể đạt được bất cứ mục tiêu nào trên thế giới này. BắcViệt Nam hãy sờ lên gáy nếu không chúng ta sẽ ném bom tàn phá tan hoang, đẩy lùi Bắc Việt Nam về thời đại đồ đá”!Không quân Mĩ đã dánh vào hơn 4000 trong tổng số 5778 xã, có 150 xã bị tiêu diệt; 150 trong số 223 huyện lị (53 huyện lị bị huỷ diệt); 6 thành phố (Vinh, Thái Nguyên, Việt Trì bị huỷ diệt); chúng đánh vào 2923 trường học từ phổ thông đến đại học, 808 công trình văn hóa, 350 bệnh viện và 1500 nhà hộ sinh, trạm xá; 484 nhà thờ, 465 chùa miếu….Đó là một sự tàn phá khủng khiếp!Tính từ 1965-1972, Mĩ đã trút xuống đầu nhân dân hai miền Nam, Bắc 5 382 000 tấn bom qua 203 733 lần đánh phá.Nếu tính toàn bộ cả cuộc chiến tranh thì khối lượng bom mà Mĩ đã sử dụng lên đến 14 300 000 tấn (trong khi chiến tranh Triều Tiên chỉ 2 600 000 tấn, thế chiến thứ hai cũng chỉ có 5 000 000 tấn).Đó là một sự huỷ diệt! Đó là chứng tích tội ác của quân xâm lược Mĩ! Tội ác khiến người ta phải rợn người kinh hãi! Những tội ác mà khi người ta lật lại từng trang lịch sử đầy máu và nước mắt không thể nào nén nỗi lòng căm thù, phẫn nộ! Dường như quân xâm lược Mĩ được huấn luyện là để tàn sát chuyên nghiệp! “Bằng các vũ khí, phương tiện hiện đại, quân đội Mĩ ở Đông Dương đã tiến hành một cuộc chiến tranh diệt chủng tàn bạo và liều lĩnh, bất chấp mọi tiêu chuẩn quy định của quốc tế” (Hans Goran Frank, Tổng thư kí Uỷ ban điều tra tội ác của Mĩ ở Đông Dương 1974).
    Trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, Mĩ còn sử dụng đến các loại chất dộc hoá học khủng khiếp,thậm chí sử dụng đến “chất độc hại nhất mà loài người tìm ra cho đến ngày nay”- chất Dioxin!Chúng sử dụng máy bay để phun các chất độc hại, chúng rải các chất khai quang.Đã có 22 vùng bị rải chất khai quang, với diện tích là 30 101 km2 (chiếm 16,5% diện tích), tổng dân số vùng rải là 1 959 000 (chiếm 7,5%).Vùng bị rải nhiều nhất là Đồng Nai với diện tích bị rải là 3 773 km2, tổng dân số vùng rải là 300 000 người!Đã có 236 000 ha diện tích đất nông nghiệp bị rải, 2 000 000 ha rừng bị rải…chưa kể đến các loại động vật và nguồn lợi khác.Đó là tội ác của Mĩ muốn huỷ diệt hệ sinh thái và môi trường sống! “ Chưa bao giờ trong lịch sử người ta thấy một nước tuyên chiến với môi trường sống của một nước khác, thế mà Mĩ đã lao vào cuộc thí nghiệm sinh thái trước sau không ai dám làm đó…” (Nelson- Thượng nghị sĩ Mĩ, tuyên bố tại thượng viện Mĩ tháng 8/1970).Các loại hoá chất mà Mĩ đã sử dụng đa số đều chứa hàm lượng Dioxin rất cao. Như chất hồng,hàm lượng 65,6 ppm; chất xanh lá, hàm lượng 65,6 ppm; chất tía, hàm lượng 32,8-45 ppm, chất da cam và chất siêu da cam, hàm lượng từ 1,77-40 ppm.Trong đó chất Dioxin trong chất độc màu da cam là nguy hiểm nhất! Trong vòng 10 năm từ 1961-1971, những cơn mưa chất độc không ngừng trút xuống miền Trung và miền Nam nhằm phát quang trên một diện rộng rừng núi, đồng ruộng, tàn phá mùa màng, triệt nguồn nứơc sinh hoạt, huỷ hoại môi sinh.Trong thời gian này, theo tư liệu của bộ Quốc phòng Mĩ, quân Mĩ đã đổ xuống 72 000 000 lít chất độc, trong đó có 44 000 000 lít chất da cam (chứa 170 kg chất dioxin).Trong khi đó, 85g dioxin đã đủ giết chết 8 000 000 người!Một con số thật khiến người ta sửng sốt!Nhưng những con số đó chưa dừng lại, thậm chí có thể cao hơn nữa! Theo nghiên cứu của trường Đại Học Tổng Hợp Colombia, New York, đăng tải trên tạp chí Nature số 6933, ra ngày 17/04/2003 thì số lượng chất độc hoá học là 100 000 000 lít và lượng Dioxin gấp hai lần so với ước tính trước đây.Đã có 3851 xã bị rải trực tiếp và có thể đến 4 800 000 người Việt Nam bị ảnh hưởng bởi chất độc này! “Trong tay một bọn quân phiệt và chính trị gia tàn bạo, bất chấp luân thường, đạo lí, vũ khí, kĩ thuật hiện đại đã dẫn đến sự huỷ diệt. Không chỉ những con người mà cả môi trường sinh sống, cả một xã hội…Những thế hệ tương lai cũng chịu chung những mối đe doạ như những người đang tồn tại hiện nay”! (Gurnar Myrdal, chủ tịch Uỷ Ban điều tra Quốc tế tội ác của Mĩ ở Đông Dương, tại Hội Nghị Stockhom, tháng 6/1972). Đó là một tội ác khủng khiếp mà Đế quốc Mĩ đã gây ra đối với nhân dân Việt Nam! Tội ác đó đã để lại hậu quả kéo dài, dai dẳng cho người dân Việt Nam.Tội ác đó không chỉ gây hậu quả cho những chiến sĩ Việt Nam tham gia chiến đấu lúc đó mà còn gây hậu quả cho những thế hệ mai sau,cho con cháu của họ, những con người vô tội sinh ra phải gánh chịu tật nguyền, dị dạng… Thậm chí có những bé đã tượng hình trong bụng mẹ nhưng không được sinh ra để nhìn thế giới hoà bình ngày hôm nay bởi ảnh hưởng của chất độc quái ác mà quân xâm lược Mĩ đã đổ xuống chiến trường Việt Nam mấy mươi năm trước!Có thể nói, chứng tích tội ác của Mĩ về chất độc hoá học là tội ác lớn nhất của Mĩ, đó là tội ác vượt thời gian, là tội ác xuyên thế kỷ!
    Một chứng tích tội ác nữa của Mĩ trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam là chế độ lao tù như là “địa ngục trần gian” với những đòn tra tấn tù nhân vô cùng tàn bạo.Theo tư liệu của nha cảnh sát đô thành 1973-1974, hệ thống nhà tù Mĩ- ngụy Sài Gòn gồm 8 trại thẩm vấn cấp Trung ương, 11 trại giam cấp quận, 144 trại giam cấp phường, 140 trạm kiểm soát.Tính từ 1954-1960, chính quyền Ngô Đình Diệm dưới sự viện trợ của Mĩ đã giết hại hơn 90 000 người yêu nước ở Nam Việt Nam, bắt bớ, giam cầm, tra tấn 800 000 người khác trong hơn 1000 nhà tù lớn nhỏ.Có 5 hệ thống nhà tù lớn của Mĩ-Ngụy: nhà lao Tân Hiệp, nhà tù Thủ Đức, khám Chí Hoà, nhà tù Phú Quốc, Côn Đảo.Sau đây sẽ trình bày về hệ thống nhà tù Phú Quốc và Côn Đảo. Phú Quốc là hòn đảo lớn nhất ở Việt Nam, diện tích 600 km2.Từ 1953-7/1954, Thực dân Pháp đã xây dựng trại Cây Dừa giam giữ 14 000 tù binh.Từ 1955-1957, Mĩ-ngụy đổi thành” trại huấn chỉnh Cây Dừa”, để giam giữ 1000 tù chính trị.Từ ngày 6/7/1967, tại thung lũng An Thới ( phía Nam đảo Phú Quốc, diện tích: 400ha),”trại giam tù binh Phú Quốc” chính thức hoạt động.Trại giam được chia làm 12 khu, với các kiểu nhà tù “chuồng chó”, “rọ heo”… thường xuyên giam giữ từ 30 000 đến 40 000 tù binh là những chiến sĩ thuộc lực lượng vũ trang cách mạng.Trại giam có 50 cố vấn Mĩ, trong đó có 20 người trực tiếp tham gia Ban chỉ huy điều hành trại và từng khu giam, từng tiểu đoàn quân cảnh bên cạnh 2000 nhân viên, sĩ quan của chính quyền Sài Gòn cũ.Bọn cai ngục thường xuyên khủng bố, đàn áp: tra điện, tra nước, đốt bằng lửa, đánh đập bằng chày vồ, roi cá đuối, đóng đinh vào người, chôn sống, biệt giam…Đã có 4000 người chiến sĩ của ta nằm xuống ở đây!
    Hệ thống nhà tù Côn Đảo cũng không kém phần tàn nhẫn với những đòn tra tấn dã man, khủng khiếp.Dưới thời chính quyền Sài Gòn cũ, ngoài 4 trại giam sẵn có, đã cho xây dựng thêm 6 trại, trong đó có nhà giam theo kiểu “chuồng bò” là hầm ngâm người tù trong phân và nước tiểu bò suốt ngày đêm.Khi bị dư luận lên án, đã chuyển sang xây dựng “chuồng cọp” kiểu Mĩ.”Chuồng cọp” là một kiểu xà lim đặc biệt để giam cầm những người yêu nước bị liệt vào loại “ngoan cố”.Có 120 ngăn ở Côn Đảo.Chung quanh xây kín, bên trên là những chấn song sắt.”Chuồng cọp” dùng để huỷ diệt lần mòn tù nhân về cả thể xác lẫn tinh thần.Mùa nóng, chúng nhốt từ 5- 14 người, mùa lạn thì nhốt 1-2 người.Họ chỉ cần gây một tiếng động nhỏ như:ho, đập muỗi…đều bị cai ngục đánh đập.Cai ngục đứng bên trên có thể dung dùi cui, roi để đánh đập hoặc dung vôi bột đổ xuống làm cho người tù ngộp thở, ói máu, phỏng lở da; chúng dội nước vào mùa lạnh khiến người tù rét run; chúng chọc cây nhọn xuống vào những lúc chật ních người để gây thương tích…Chúng cho người tù ăn chỉ với một nắm cơm đầy cát với sạn, một con khô mực đắng ngấy, vài muỗng mắm đầy dòi và nửa lon sữa bò nước uống.Không có nước tắm giặt, kể cả phụ nữ hành kinh…Mọi công việc, sinh hoạt, tiểu tiện đều thực hiện tại chỗ, trong không gian nhỏ hẹp đó.Bọn cai ngục có những đòn tra tấn hết sữ dã man:Như “đòn châm cứu”chúng dung thước sắt đóng kim gút có cắm lông gà vào các đầu ngón tay của người tù dưới quạt máy.Mỗi nhịp thước, mỗi vòng xoáy của lông gà là một luồng đau đớn xoáy vào tận tim người tù.Đòn “đi tàu bay”: nạn nhân bị treo lơ lửng trên không, sức nặng cơ thể khiến các khớp xương giãn răng rắc, rất đau đớn.Đôi khi tù nhân vừa bị treo vừa bị đánh cho đến lúc kiệt sức mới thả dây cho ngực đạp xuống sàn, hộc máu.Bọn chúng gọi đó là “tàu bay hạ cánh”.Đòn “đi tàu ngầm”: người tù bị trói chặt trên băng gỗ, đầu thấp hơn chân, miệng bị bịt chặt bằng giẻ, đầu bị giữ chặt rồi nối ống cao su dẫn nước vào mũi (đôi khi nước có pha xà phòng hoặc vôi), khi nước đầy bụng, bọn cai ngục dùng giày đinh đạp mạnh cho người tù nôn ra nước lẫn máu.Đòn “nước nhỏ giọt”: người tù bị trói chặt ngay dưới vòi nước vặn nhỏ giọt lên một chỗ cố định đã bị cạo sẵn một mảng tóc trên đầu .Độ 2 giờ sau thì mỗi giọt nước là một thanh sắt giáng xuống đầu người tù, làm nhức nhối khủng khiếp,hậu quả gây loạn thần kinh.Đòn “đi tàu điện”: dung dây điện thoại quân đội làm máy phát điện hay dung điện nhà. Hai đầu dây đẫn điện nói vào cơ thể người tù (vành tai, ngón tay, đầu vú, bộ phận sinh dục…), người tù bị trói hai tay sau lưng, đặt ngồi dưới đất, điện giật làm thần kinh hoảng loạn.Đòn này không để lại vết tích nhưng gây đau tim, đau thần kinh, nếu ở bộ phận sinh dục thì tiệt đường con cái…Đòn “đùa với rắn”: dùng tra tấn phụ nữ, nhằm vào tâm lí sợ rắn của chị em và làm tiệt đường sinh đẻ.Ngoài ra, chúng còn dùng chai bia mẻ miệng thay vào.Những mảnh chai đâm vào âm đạo không thể giải phẫu lấy ra được vì chụp X quang không thấy.Thật là những đòn tra tấn khủng khiếp,thật đúng là “địa ngục trần gian”!Ở đây, mỗi năm có hàng ngàn người chết! Các công trình “cầu tàu 914”, “cầu 315” được đặt theo số người chết.quả đúng là ở nhà tù Côn Đảo, mỗi viên đá là một mạng người!
    Trên đây là một số chứng tích tội ác của Đế quốc Mĩ trong vô vàn tội ác mà chúng đã gây ra trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam.Nhìn lại cuộc chiến tranh, cựu Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Mĩ, Mc Namara, trong tác phẩm “Nhìn lại quá khứ” đã thú nhận: ”Chúng tôi đã sai lầm, sai lầm khủng khiếp. Chúng tôi mắc nợ các thế hệ tương lai trong việc giải thích tại sao lại sai lầm như vậy”.Chính sự sai lầm đó mà họ đã gây ra biết bao tội ác khiến người dân Việt Nam phải gánh chịu.Chính sự sai lầm của họ đã làm cho 3 triệu người dân Việt Nam vĩnh viễn ra đi (trong đó có 2 triệu dân thường), làm cho 2 triệu người bị thương và 300 000 mất tích!Sai lầm là sai lầm.Tội ác là tội ác.Chuyện sai lầm là của người Mĩ.Còn đối với nhân dân Việt Nam, những gì mà đế quốc Mĩ đã gây ra mãi mãi là tội ác.Ngày nay, trên tinh thần hoà bình, ổn định, hợp tác và phát triển chúng ta đã khép lại quá khứ nhưng chúng ta không lãng quên quá khứ.”Lịch sử không có những trang bị rứt bỏ”, tội ác của Mĩ đã gây ra, dù năm tháng có trôi qua vẫn là nỗi đau của dân tộc Việt Nam.Đó là những sự thật lịch sử không bao giờ bị quên lãng bởi chúng ta không ta không được phép quên lãng! Bởi vì đồng nghĩa với tội ác của Đế quốc Mĩ là sự hy sinh, mất mát là đau thương của cả dân tộc ta đã gánh chịu để giành lấy độc lập, tự do cho thế hệ hôm nay!

    TƯ LIỆU TẠI BẢO TÀNG CHỨNG TÍCH CHIẾN TRANH-TP. HỒ CHÍ MINH

    Thôi đi cha nội VC đừng làm chuyện tào lao nheĐảng CSVN đã nhận tiền "Bồi thường" cả hàng trăm triệu Dollars và họ đã bỏ vào cái túi tham hết rùi nay ông Chủ TRƯƠNG ĐÒI thêm tiền "Tham Nhũng" nửa hay sao mà đem ba cái chuyện từ "một ngàn chín trăm hồi đó" ra để "bôi lọ" Hoa Kỳ vậy? Chứng tỏ bán chất của VC quá Đớn HènTiểu Nhược! Đã ăn tiền của ngưòi ta rùi nay lại Gian Manh bịa đặt ra để kiếm chiện "vu khống oan" cho ngưòi ta thì đâm ra lố bịchVô duyên chẳng có hay ho gì cả!

    Hùng hay Hèn ?

    Hùng là mạnh, là dũng, là oai phong. Nói đến người Hùng hay anh Hùng là để ca ngợi lòng dũng cảm của những người hy sinh để cứu người, cứu dân tộc, cứu tổ quốc. Ngược lại, Hèn là nói lên bản chất nhút nhát, sợ sệt không dám làm những gì mình phải làm và có thể làm được nhưng chỉ vì sợ nguy hiểm nên tránh né, hay chỉ vì cái lợi cho mình nên thường làm những việc tiểu nhân dù phải hại người khác.



    Hùng và Hèn là hai thái cực trái ngược nhau. Người Hùng thì Vì Người mà quên Mình, ngược lại kẻ Hèn thì luôn Vì Mình mà quên Người. Do đó Hùng thì được mến phục trái lại Hèn thì bị khinh khi. Chúng ta thường gọi anh Hùng, người Hùng; còn Hèn thì gọi là thằng Hèn hay tệ hơn nữa là kẻ Hèn để tỏ sự khinh miệt. Cho nên người Việt chúng ta thường đặt tên cho con là Hùng, chứ chẳng ai đặt tên Hèn bao giờ.

    Sau 30/04/75, đâu đâu chúng ta cũng nghe cũng thấy từ những khẩu hiệu, cho đến loa phát thanh lải nhải khắp đầu làng cuối xóm, nào là “Quân Đội Nhân Dân ta anh hùng kiên cường đánh Mỹ dẹp Tây”, “Anh hùng Lê văn Tám tự đốt mình lao vào kho xăng của địch”, “Anh hùng Phan Đình Giót đem mình lấp lỗ châu mai”,… . Chúng tha hồ mà ca mà hát, rồi bắt dân học và noi theo gương của “bác” và của những anh hùng cách mạng của chúng. Đến giờ phút nầy chắc hẳn ai cũng biết rõ cái huyền thoại của “bác” và những anh hùng cách mạng rồi.

    Với bản chất hèn hạ và ác độc, sau khi chiếm miền Nam, CS Bắc Việt bỏ tù các Quân Nhân Cán Chính của VNCH nơi rừng sâu nước độc để hành hạ trả thù. Người tù bị đói triền miên, không còn nghĩ đến chuyện gì khác ngoài miếng ăn. Đây là một đòn thù thâm độc nhằm tiêu diệt ý chí của người tù về lâu về dài. Đối với người dân, chúng cũng chẳng tha, chúng dùng “hộ khẩu” để kiểm soát từng người dân trong làng trong xóm. Chúng lại bày ra những trò nầy kế nọ để lừa gạt người dân bằng cách tổ chức những nhóm Phục Quốc để bắt những ai có lòng yêu nước, hay tổ chức vượt biên giả để bắt những ai muốn trốn thoát. Chỉ có những kẻ Hèn như Việt Cộng mới làm những trò bẩn thỉugian manh như vậy.

    Sau bao nhiêu năm cầm quyền, CSVN còn tệ hại hơn nữa hay nói đúng ra là quá hèn nhát, nên chúng phải bịt miệng người dân; chúng xiết chặt tự do ngôn luận, tự do báo chí, kiểm soát chặt chẽ Internet và không được tự do tín ngưỡng. Tất cả những sinh hoạt xã hội phải nằm trong vòng kiểm soát của chúng. Vì sao vậy? Bởi vì chúng sợ nếu có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp thì người dân sẽ nổi dậy đòi Tự Do Dân Chủ. Chỉ có thằng Hèn trong khi có súng trong tay mà lại sợ những người cầm bút, những người nói lên tiếng nói cho người dân, những người trong tay không một tấc sắt.

    Chỉ có thằng Hèn mới sợ chếtim lặng trước sự xâm lăng của Tàu Cộng lấn chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, dâng Thác Bản Giốc cho Tàu Cộng; và làm ngơ để Tàu Cộng bắn giết ngư phủ đánh cá trong vùng biển của nước mình. Thái độ Dạ, Vâng (Yes, Sir) của CSVN hùng hay hèn?

    CSVN lại còn muốn bành trướng ra tới cộng đồng người Việt ở hải ngoại bằng cách đưa ca sĩ VC trong nước ra hải ngoại ca hát để tuyên truyền. Vì sao vậy? Vì chúng lo sợ ngọn lửa đấu tranh giành lại Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam của Người Việt ở hải ngoại.!

    Vậy “bác”, Đảng và "Quân Đội Nhân Dân ta" hùng hay hèn?

    Quá hèn!

    Người Tỵ Nạn 1982
    Tháng 8, 2010

  6. #6
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    2,549
    Thanks
    1
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam


    Alô! Alô! Nghe đây mấy tên Cộng Nô! Nên đọc bài này hay nè! Đừng bày đặt nói "Khoác Lác" mà hãy nhìn vào sự thật!

    BẢN CÁO TRẠNG
    50 NĂM TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN BẮC VIỆT








    BẢN CÁO TRẠNG 50 NĂM TỘI ÁC CỦA CỘNG SẢN

    50 Năm Tội Ác
    50 Năm Diệt Chủng
    50 Năm Phí Phạm Sinh Mạng
    50 Năm Phí Phạm Tài Nguyên Nhân Lực
    50 Năm Phí Phạm Tài Nguyên Quốc Gia
    50 Năm Tàn Phá Di Sản Quốc Gia
    50 Năm Tàn Phá Đạo Lý, Truyền Thống Dân Tộc
    50 Năm Tàn Phá Xã Hội Việt Nam
    Yêu cầu các nhà lãnh đạo hãy xử dụng nhân quyền
    và quyền trả lời để tự bạch hoá cho mình.

    Dư Phước Long, Ph.D.

    Người tín hữu Việt Nam hãy tích cực và can đảm dấn thân
    hành động chung với mọi thành phần của cộng đồng người Việt Nam
    để xây dựng một Nền Hòa Bình và Công Lý xứng hợp với
    nhân phẩm con người trên quê hương mình.

    MỤC LỤC

    Dẫn nhập
    I. 1- Cuộc Đấu Tranh cho Hòa Bình Công Lý
    2- Cuộc Đấu Tranh của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam
    3- Cuộc Đấu Tranh của Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
    II. Một Nền Kinh Tế Phản Kinh Tế
    III. Một Xã Hội Băng Hoại Đang Xụp Đổ
    IV. Nền Giáo Dục Xã Hội Chủ Nghĩa
    V. Những Thảm Bại Của Sách Lược Đối Ngoại của Cộng Sản Việt Nam
    VI. Năm Mươi Năm Phí Phạm Sinh Mạng, Tàn Phá Đất Nước
    VII. Một Lời Kêu Gọi Khẩn Thiết


    DẪN NHẬP


    Muốn kể hết những tội ác của CSVN từ thập niên 1930 tới nay, cần phải hàng vạn trang giấy, chứ không phải chỉ với vỏn vẹn năm mười trang. Tuy nhiên, trong đời sống hàng ngày, với thì giờ hạn hẹp của chúng ta, công việc đó xin dành cho các sử gia với thì giờ rộng rãi của họ.

    Chắc chắn nhiều sử gia Việt Nam hay ngoại quốc sẽ làm công việc này trong một tương lai không xa. Nếu thì giờ cho phép, hoặc vì nhu cầu cần phải làm công việc này sớm sủa, thì tác giả cũng xin đóng góp.

    Trong hoàn cảnh sinh hoạt hiện nay mà thì giờ được đo bằng tiền bạc, chúng tôi xin phép chỉ giới hạn bài tham luận nầy trong phạm vi những sự kiện đang diễn ra trước mắt mọi người, trong và ngoài nước từ 1975 tới nay, với sự chú trọng đặc biệt vào các cuộc Tranh Đấu cho Hòa Bình Công Lý và nhân quyền, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng và các dân quyền, trong một chế độ cai trị tự mệnh danh là độc lập và tự do; trong khi đó chế độ cai trị lại là chế độ cộng sản độc tài đảng trị.

    Nhờ sự thông đồng với nước ngoài, CSVN đã thực hiện được quyền thống trị toàn lãnh thổ VN, và đã lùa 70 triệu dân vào một đường hầm đen tối, kinh hoàng, khủng khiếp nhất từ cổ chí kim.

    Thay vì đem lại "cơm áo" và "hạnh phu'c" cho toàn dân như họ đã từng dùng làm khẩn hiệu rêu rao tranh đấu mị dân, các lãnh tụ CSVN đã chủ trương ngang nhiên chà đạp nhân quyền và dân quyền, giam cầm, áp bức, khủng bố các tu sĩ, văn nghệ sĩ, trí thức và bất cứ những ai chủ trương dân chủ đa nguyên, đa đảng, kể cả những người tự coi là "lương thiện" và thức thời thuộc chế độ.

    Trong khi chế độ lừa dối phỉnh gạt dư luận trong và ngoài nước bằng những thủ đoạn và những chiêu bài chính trị ngoạn mục và hấp dẫn, CSVN vẫn tiến hành những cuộc bắt bớ giam cầm khủng bố các tôn giáo tại Nam Việt Nam trong 17 năm qua, mà nỗi bật nhất là Thiên Chuá Cơ Đốc Giáo và Phật Giáo, song song với những cuộc bắt bớ giam cầm tù đầy các văn nghệ sĩ và những người dóng lên "tiếng nói dân tộc".

    Trong khi đó thì xã hội Việt Nam ngày càng dài dài xuống dốc thê thảm, bi đát trong tất cả mọi lãnh vực, từ kinh tế đến xã hội, từ văn hóa đến giáo dục, từ nội trị đến ngoại giao, quốc phòng. Nạn tham nhũng, bóc lột, độc tài địa phương, cường hào ác bá, trộm cắp của công, của tư, lan tràn tạo nên một chướng khí trong hơi thở biến cho Việt Nam thành một xã hội băng hoại và bệnh hoạn trong một quốc gia què quặt trong lĩnh vực quốc phòng và đối ngoại. Trong hai lĩnh vực này, chính quyền CSVN đã và đang lâm vào cái thế vừa vô cùng lúng túng vừa nhục nhã chỉ thấy ở các nước bại trận.

    Xét cho cùng, CSVN đã bắt dân tộc Việt Nam phải gánh chịu cái nhục mất đất trên biên giới và mất đảo ởn ngoài khơi vì sự hoàn toàn bất lực và hoàn toàn thất bại của họ trong nhiệm vụ chống ngoại xâm trên mặt trận chính trị quân sự.

    I
    1.- ĐẤU TRANH CHO HÒA BÌNH, CÔNG LÝ VÀ NHÂN QUYỀN.

    Hòa bình, công lý và nhân quyền là ba điều kiện tất yếu cho sự sinh tồn của mỗi con người, mỗi đạo giáo và mỗi dân tộc. Không một chế độ cai trị nào tồn tại lâu dài nếu thiếu một trong ba điều kiện tất yếu này.
    Với ý thức đó, chúng tôi xin dâng lên Đức Thánh Cha và các hàng Giáo Phẩm Giáo Hội, đặc biệt là Giáo Phẩm Việt Nam tại Tòa Thánh, lời cảm tạ chân thành của chúng tôi, vì Giáo Hội đã cùng với các tôn giáo Việt Nam khác triệu tập ba ngày hội để, theo lời Đức Ông Trần Văn Hoài, "cầu nguyện hòa bình cho VN và phát huy ý chí chung và thỏa mãn khát vọng hòa bình, công lý chân thật nhanh chóng được thể hiện trên quê hương, hầu cho những nổi khổ đau của toàn thể đồng bào chúng ta sớm chấm dứt."

    Cuộc họp mặt dự tính trên nói lên một cách hùng hồn thực trạng là từ 17 năm qua tại Việt Nam ta không có công lý; nhân quyền lại càng không có, mà chỉ có một nền hòa bình nằm trên họng súng. Những biện pháp khủng bố tinh thần, tâm lý trong 17 năm nay vẫn tiếp tục đè nặng trên dân chúng, trên các tôn giáo, trên các văn nghệ sĩ, trí thức tự do. Công an vẫn tiếp tục canh chừng, rình rập, theo dõi mọi người dân và khách ngoại quốc, khi gần khi xa, tùy lúc. Trong khi đảng CSVN tuyên bố cho người dân được phép chỉ trích thì những người ngay thật đứng lên đói hỏi dân chủ đa nguyên liền bị bỏ tù.

    Sau đây là một số những trường hợp vi phạm nhân quyền và dân quyền của chánh quyền cộng sản mệnh danh là Xã Hội Chủ Nghĩa:
    * Những nhà tù công khai hay bí mật hãy còn giam giữ nhiều tu sĩ các tôn giáo, một số nhân viên thuộc chế độ Cộng Hòa, và nhữ người tranh đấu ôn hòa cho tự do tín ngưỡng và lý tưởng dân chủ.
    Trong số những chính trị phạm hiện đang bị cầm tù hay bị quản thúc có Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế (một thành viên của tổ chức Ân Xá Quốc Tế), BS. Nguyễn Lạng, LS Đoàn Thanh Liêm, các ông Hồ Thái Bạch (nhân sĩ Cao Đài), Nguyễn Van Hạnh, các LM Lê Văn Vàng, Trần Đình Thụ, GS. Đoàn Việt Hoạt, cựu Trung úy Phi Công Lý Tống, Nhà Văn Phan văn Thức, các Đại Đức Thích Trí Siêu và Thích Tuệ Sỹ, Nhà Văn Doãn Quốc Sĩ; Nhiều đảng viên Quốc Dân Đảng và Đại Việt; nhiều người bị gọi là "tù cải tạo" và ngay cả Nguyễn Hộ, chủ tịch Câu Lạc Bộ Kháng Chiến của những người CS miền Nam.
    * Theo một cựu đảng viên cao cấp CSVN thì ngoài những người bị oan trái "có tên tuổi"; còn hàng vạn trường hợp người dân thấp cổ bé họng bị bắt oan, bị bỏ tù oan, bị nhục hình, bị ép cung... thì, cũng theo lời cựu đảng viên này, "không sao kể xiết."

    * Có những xã có trên 200 hương chức mỗi xã lộng hành sâu dân, mọt nước, cơ hội;

    * Có hàng nghìn oan ức chồng chất ở nông thôn trước sự hà hiếp của cán bộ, công an xã, phường đè nặng trên cuộc sống của dân quê;

    * Hàng nghìn vụ kiện về nhà cửa, vườn, ruộng, đất, bị một số cán bộ đảng viên có chức quyền ở địa phương cưỡng đoạt của dân;

    * Hàng vạn đơn kêu gọi công lý chất đống từ năm nầy sang năm khác mà không ai giải quyết đã gây nên oán thù, ghê tởm và tuyệt vọng cho vô vàn người dân không được ai bênh vực.

    * Trong lĩnh vực giáo dục, những cuộc tuyển chọn học sinh, sinh viên phải chiếu theo tiêu chuẩn gia đình để gạt bỏ những con em mà cha mẹ không phải là đảng viên. Đồng thời, những học sinh được tuyển chọn phải liên hệ đến ba hay bốn thế hệ trước, cha mẹ có công hay không trong cuộc chiến tranh của cộng sản.

    * CSVN đã viện cớ "công lớn" để hành động vi phạm nhân quyền và dân quyền, "thu góp tài sản, và quyền lợi của dân vào tay phe cánh họ, và che lấp biết bao tội ác tầy trời liên quan đến hàng chục triệu gia đình lương thiện". Nói về những vi phạm nhân quyền của cộng sản, một cựu đảng viên cộng sản đã nhìn nhận: Đây là tấn bi kịch mang tầm vóc thời đại kéo dài hơn nữa thế kỹ."

    * Những người cộng sản còn có ít nhiều nhân cách và tự trọng đều nhận thấy rằng sự lừa dối và bất công và chế độ quan liêu hà khắc vi phạm nhân quyền của CSVN trong gần 50 năm qua đã đem lại vô số bất hạnh cho nhân dân. Tất cả những phần tử cộng sản này đều tin rằng chế độ không có bộ mặt con người của CSVN "Ắt sẽ bị sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của quần chúng.". * Theo những nhà phê bình xã hội thì CSVN áp dụng một chế độ phản nhân quyền, trong đó họ không tôn trọng cá tính của con người, không tôn trọng quyền lợi chính đáng của nhân dân, coi thường nhân phẩm, "hạ thấp con người xuống, con số không hèn hạ để tồn tại và phát triển trên sự gian dối, và thi hành đạo đức giả (hypocrisy) .
    Trên mặt trận tranh đấu nhân quyền, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế trước đây, trong năm 1992, có cho hay CSVN vẫn tiếp tục vi phạm nhân quyền bằng hành động bắt giam, hoặc xét xử không đúng tinh thần công pháp quốc tế những người VN đã lên tiếng chống đối Nhà Nước CS, theo đường lối bất bạo động. Trong số những nạn nhân đó có những người sau đây: .
    * Luật sư Nguyễn Khắc Chính, bị giam từ 1975 tới nay mà không hề đem ra xét xử;

    * Luật sư Nguyễn Sĩ Bình, từ Hoa Kỳ về, và 16 người khác bị bắt vào tháng tư 1992; * Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, được AXQT công nhận là tù nhân của lương tâm từ năm 1983. Ông bị bắt giam lại vào tháng 1, 1990.
    Ngoài ra, AXQT còn lên tiếng phản đối về những xét xử bất công, như trườg hợp đối với L.S Đoàn Thanh Liêm, ông Nguyễn Ngọc Đạt, và Trịnh văn Thương.
    * Ngày 10-9-92, Đại diện của 328 đoàn thể, các cơ quan truyền thông VN và nhiều nhân vật nổi tiếng của Hoa Kỳ và các nước trên thế giới đã tập hợp trước trụ sở Liên Hiệp Quốc, Nữu Ước, phát động phong trào đòi trả tự do cho những tù nhân chính trị hay còn bị CSVN giam cầm vì họ đã vận động nhân quyền cho nhân dân VN. Trong dịp này 24 người đã tự nguyện tuyệt thực trong 48 tiếng đồng hồ. Phát ngôn nhân của buổi nết-tinh đã trưng ra danh sách của 275 tù nhân chính trị đượcc biết chắc còn bị CSVN giam giử tại những trại tù "cải tạo".
    Ban tổ chức đã gặp đại diện Văn Phòng LHQ để trao bản danh sách, Khiếu Nại của H.T. Thích Huyền Quang và Văn Thư của Đảng Nhân Dân Hành Động. Cuộc vận động này do Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng VN đứng ra điều hợp.


    2.- CUỘC ĐẤU TRANH CỦA GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM CHO TỰ DO TÍN NGƯỠNG VÀ CÔNG LÝ


    * Kể từ năm 1945, CSVN đã cưỡng bách giáo dân và giáo sĩ Công Giáo Việt Nam tham gia các tổ chức đảng và chính quyền cộng sản;


    * Sau năm 1975, nhóm Công Giáo thiên tả đã có những hành động nhằm bắt buộc giáo dân phải dựng lên một Ũy Ban Công Giáo Yêu Nước để gia nhập Mặt Trận Tổ Quốc. Ũy Ban đó được lập theo mô thức Ũy Ban Liên Lạc Công Giáo do cộng sản Việt Nam đẻ ra tại miền Bắc. Vì sáng kiến không được các giáo phận Miền Nam tán đồng nên các tu sĩ và giáo dân thiên tả đã quay sang thành lập Ũy Ban Vận Động Công Giáo.


    * Vào cuối năm 1983, Đức Tổng Giám Mục Địa Phận Huế, Nguyễn Kim Điền, tuyên bố trong một bức thư gởi cho Linh Mục Nguyễn Thế Vinh, Chủ Tịch Đại Hội Toàn Quốc Giáo Dân thân cộng tố cáo: " Ai cũng biết Lực lượng bành trướng từ phưong Bắc đã và đang tìm cách phá hoại đất nước chúng ta."


    * Ngoài một thiểu số Linh Mục thân cộng, Cộng Sản Việt Nam chưa dụ dỗ hoặc ép buộc được một vị Giám mục Việt Nam nào làm tay sai cho họ trong ý đồ tổ chức một giáo hội Công Giáo Việt Nam tự trị.


    * Tháng Tư 1984, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền khẳng định với nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam: "Tôi phải tuân giử 1uật Giáo Hội của tôi, nên tôi không thể làm cách khác... Tức là tôi không thể chấp hành luật pháp của Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.


    * Cũng vào năm 1984 sở Bảo Vệ Chính Trị (SBC) của nhà nước CSVN đã có những hành động phá hoại Giáo Hội Công Giáo Việt Nam như sau:
    + Hốt gọn các Nhà Dòng ở Thủ Đức, trong đó có Dòng Chúa Cứu Thế;
    + Hốt Dòng Tên ở Sài Gòn;
    + Hốt Dòng Providence ở Cần Thơ.
    Trong những năm trước đó, Cộng Sản Việt Nam cũng đã có những hành động tương tự đối với các tôn giáo khác:
    + Hốt sạch Nhóm Phật Giáo Hòa Hảo năm 1981;
    + Hốt sạch Nhóm Cao Đài năm 1982;
    + Hốt sạch một số mục sư và tín hữu Tin Lành năm 1983.
    Và cũng trong năm 1983, Cộng Sản Việt Nam tấn công thêm vào thành trì của Phật Giáo. Sài Gòn sôi nổi về vụ Hòa Thượng Trí Thủ chết bất đắc kỳ tử, và vì phẩn uất trước việc Cộng Sản Việt Nam bắt giam Ni cô Trí Hải, Đại Đức Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu Lê Mạnh Thác.

    * Sau 30 - 4 - 75, 31 Linh mục tại Long Xuyên bị chính quyền cộng sản buộc phải ngưng thi hành chức vụ. Một số các Linh mục khác bị bắt, như Linh Mục Chu Quang Tào, Linh Mục Vũ Tuấn, Linh Mục Vũ Trọng Trí, Linh Mục Văn Chi, v. v.


    * Ngày 8 - 6 - 88, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền đột ngột từ trần một cách bí mật. Ngài đã bị Việt Cộng giam lỏng trong nhiều năm vì công khai chống lại chính sách đàn áp tôn giáo của Cộng Sản Việt Nam:


    + Ngày 15 - 4 - 77, Ngài phát biểu trong buổi họp của Mặt Trận Tổ Quốc Bình Trị Thiên về việc Cộng Sản Việt Nam bắt giử sáu Thượng Tọa thuộc PGVN Thống Nhất, Ấn Quang ngày 6 - 4 77: "Tôi xin chia buồn và thông cảm với tôn giáo bạn, vì chính tôi cũng trải qua một cảnh tượng như vậy trong vụ Vinh Sơn". Trong buổi họp đó, Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền còn cho biết thêm:
    "Các lễ nghi bị hạn chế; các linh mục không được phép đi lại phục vụ đồng bào tại nhiều nơi như vùng kinh tế mới. Một số nhà thờ bị cấm làm lễ, hay bị chiếm... ".


    " Trong hai năm qua, thú thật người công dân Công Giáo chúng tôi cảm thấy sao đâu, ở đâu, làm gì cũng bị nghi ngờ chèn ép. Học sinh ở trường thì cứ nghe những bài chống đối Công Giáo, mạ lị Công Giáo..."


    " Tôi chịu lao tù và chết để bênh vực Nhân Quyền và Công Lý."


    * Trong hai năm nay, Đức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận bị bắt buộc sống lưu vong và không cho phép về Việt Nam mặc dù Ngài là Phó Tổng Giám Mục địa phận Sài Gòn với quyền thay thế Tổng Giám Mục . Trước đó Ngài bị biệt giam tại miền Bắc VN và bị tước đoạt mọi quyền tự do căn bản cũng như quyền tự do hành đạo.


    Trước năm 1975 và sau năm 1954, Giáo Hội Công Giáo miền Bắc Việt Nam đã bị đàn áp, ngăn cản, làm khó dễ đủ điều nhưng các vị giám mục, linh mục và tu sĩ cũng như giáo dân vẫn cương quyết kiên trì giử đạo và bất cộng tác với nhà nước CSVN.


    * Trước tính hình Công Giáo, nói riêng, và các tôn giáo khác, nói chung, tức là toàn dân Việt Nam, đang bị áp chế tù đầy, không được hưởng cuộc sống an cư hòa bình và không được công lý bảo vệ dưới gông cùm của nhà nước Cộng Sản Việt Nam, không được quyền tự do hành đạo, giử đạo, nhân quyền và dân quyền bị vi phạm...


    Văn Phòng Trung Ương Tông Đồ Mục Vụ Việt Nam Hải Ngoại đã đứng ra tổ chức Ngày Cầu Nguyện Hòa Bình và Công Lý cho Việt Nam. Đây là một hành động mà tất cả mọi người chúng ta đều ngưỡng phục và tri ân, vì đây là dịp để các tôn giáo liên kết với nhau để cầu nguyện các Đấng Tối Cao giúp cho quê hương Việt Nam cùng các giáo hội sớm đạt được một đời sống hòa bình, tự do, công chính và đạo đức, và cũng là dịp để các tôn giáo nói lên tinh thần đoàn kết và huynh đệ giữa các anh em đồng bào trong và ngoài nước để cùng bắt tay tranh đấu cho nhân quyền, Tự Do Tín Ngưỡng và Công Lý cho dân tộc Việt Nam. Dân tộc Việt Nam và các tín đồ các tôn giáo đã bị.


    Ngày thứ bẩy 28 tháng 9 năm 1992, một Đại Hội Thống Nhất Phật Giáo đã được tổ chức tại San Jose, California, Hoa Kỳ, với hàng ngàn người tham dự. Theo lời tiết lộ của Ban Tổ Chức, thì tại Việt Nam hiện có 5 nhà sư đã tình nguyện tự thiêu để phản đối nhà cầm quyền CSVN về sự đàn áp tôn giáo và sang đoạt tài sản giáo hội của họ. Họ cũng lên tiếng yêu cầu CSVN phải thi hành những đòi hỏi của Hòa Thượng Huyền Quang và đặc biệt phải chịu trách nhiệm về an ninh của cựu Phi Công Trung Úy Lý Tống và những người bị bắt bớ, giam cầm trái phép khác.

    Ngoài hai tôn giáo chính là Công Giáo Phật Giáo bị CSVN đàn áp, bách hại thô bạo, các tôn giáo khác như Tin Lành, Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài… cũng bị chung số phận. Lịch sử của đảng Cộng Sản Việt Nam và Lịch sử Cận Đại Việt Nam là một ấn tích, một cáo trạng ghi rõ tội đồ của những người Cộng Sản Việt Nam đối với dân tộc, tổ quốc và các tôn giáo. Nhưng, như bất cứ một bạo quyền nào, Cộng Sản Việt Nam cũng sẽ bị cáo chung hoặc bị tiêu diệt. Phong Trào Cộng Sản Quốc Tế đang băng hoại, sụp đổ khắp nơi. Sau Đông Âu và Liên Sô, chắc chắn phải là Cộng Sản Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn... Chúng tôi thành târn ghi nhận công sức của Đức Thánh Cha, của Giáo Hội Công Giáo trong tiến trình làm biến đổi tình hình thế giới hiện nay. Chúng tôi kính xin Đức Thánh Cha, anh ern Công Giáo, đặc biệt là anh em Công Giáo Việt Nam hãy tiếp tục cùng chúng tôi cầu nguyện để cho toàn nhân loại nói chung và đất nước Việt Nam, nói riêng, sớm được giải thoát khỏi chế độ phi nhân cộng sản, đúng như lời tiên báo năm 1917 tại Fatima.


    MỘT NỀN KINH TẾ PHẢN KINH TẾ

    Khi xét tình trạng xã hội và kinh tế của nhân dân Việt Nam từ hơn 17 năm qua, ta thấy rằng số phận dân tộc ta quả là vô phước. Vì một nguyên nhân mà ai cũng hiểu, ngoại trừ nhữg lãnh tụ cộng sản giáo điều, ngoan cố, lạc hậu, không tưởng. Họ nhân danh một chủ thuyết ngoại lai không thích ứng với địa lý và văn hóa Việt Nam, đưa đến sự kềm kẹp con người và tiêu diệt mọi tiềm năng sáng tạo và phát huy năng khiếu mà Thượg Đế ban cho. Với xương máu của hàng triệu đồng bào đã đổ ra trong 50 năm qua, họ đã dựng lên một xã hội vô nhân quyền, phi nhân, vô đạo và một nền kinh tế giống như một bộ máy bất toàn thiếu sót nhiều bộ phận khiến cho bộ máy không tác động được. Sau đây là một số những yếu tố hoạc những bộ phận cho đến nay hãy còn thiếu sót:
    * Việt Nam không có luật về bất động sản (Real estate law). Do do các ngân hàng ngoại quốc tài trợ địa ốc không hoạt động được. Đây là trở ngại chính cho các dự án xây cất;

    * Lối làm ăn giao thương ở Việt Nam không có tiêu chuẩn và nguyên tắc, nên rất nguy hiểm cho các nhà đầu tư và thương nhân ngoại quốc;
    * Không có những đạo luật và định chế pháp lý rõ rệt về bằng khoán và chứng khoán;


    * Lề lối làm ăn tại Việt Nam từ thập niên 1970 là "tiền trao, cháo múc" và "thủ tục đầu tiên" (nói lái là: Tiền đâu). Lắm khi tiền mất tật còn! * Mọi việc thương lượng với các cơ quan công quyền đều đi cửa sau;
    Thêm vào đó:
    * Phép vua thua lệ làng, tức là quyền quyết định tối hậu thuộc các chức sắc xã, quận, và cán bộ; lệnh trung ương không có hiệu lực.

    * Không có sách lược nhà nước giúp việc nghiên cứu thị trường trên quy mô toàn quốc, nên chỉ có được những hệ thống phân phối từng vùng nhỏ, và từng địa phương; và do đó, không có hệ thống đại diện hoặc đại lý hữu hiệu;


    * Không có tiện nghi bảo trì sửa chữa máy móc "after sale services";


    * Các nguồn cung cấp sản phẩm, hàng hóa không đều đặn, không đúng hẹn, không đúng tiêu chuẩn phẩm chất số lượng, và các điều kiện thỏa thuận khác trong hợp đồng;


    * Hệ thống đường sá và xe lửa hư hỏng, không bảo trì nên quá tồi tệ;


    * Không có hệ thống phân phối nhu yếu phẩm toàn quốc;


    * Truyền thông báo chí bị Đảng kiểm soát chặt chẽ;


    * Các nhà đầu tư ngoại quốc không được cho xem các kế hoạch hiện đại hoá quốc gia, nếu có;


    * Cộng Sản Việt Nam không dứt khoát dẹp bỏ nhũng tư tưởng và quan niệm kinh tế Mác xít;


    * Không có một nền tảng pháp lý hạ tầng cơ sở cho cuộc sinh hoạt và điều hợp kinh tế và xã hội;


    * Cộng Sản Việt Nam không chấm dứt chế độ cai trị bằng luật pháp để thay thế cho đảng lệnh;


    * Cộng Sản Việt Nam không thiết lập một hệ thống pháp lý triệt để tôn trọng tư hữu tài sản;


    * Không có một cuộc tái cấu trúc hệ thống giá cả và lực lượng công nhân;


    * Không tích cực thể hiện và phát huy hệ thống kinh tế thị trường.


    * Cộng Sản Việt Nam hiện đang bối rối điên đầu trước bài toán nhân dụng vì bất lực trong việc tạo công ăn việc làm cho hàng triệu tay thợ. Tổng số lực lượng lao động Việt Nam là gần 30 triệu. Thị trường nhân dụng mỗi năm phải tiếp 1.5 triệu công nhân. Ngoài ra, còn có một số người sau đây mà Cộng sản Việt Nam phải tạo công ăn việc làm, nhà ở cho họ:
    - Hàng vạn binh sĩ giải ngũ từ Cao Miên về,
    - Trên một triệu di dân sẹ bị đuổi từ Cao Miên về,
    - Hàng vạn thuyền nhân từ các trại tỵ nạn Đông Nam Á bị cưỡng bách hồi hương,
    - Năm trăm nghìn người Việt g6c Hoa bị Trung Cộng trả về,
    - Hàng vạn công nhân bị các nước cộng sản cũ ở Đông Âu đuổi về,
    - Hàng trăm nghìn binh sĩ thuộc quân lực Cộng Sản (1.6 triệu quân) bị giải ngũ.
    - Mặt khác, hàng năm có hàng vạn sinh viên tốt nghiệp, thành tài ở các trường đại học tổng hợp, công nghiệp, trung học. Hầu hết không tìm được việc làm, hoặc việc làm không hợp với chuyên môn học ở trường, hoặc vì khả năng dưới trình độ tối thiểu.
    Tất cả những nhân lực nói trên phải làm bất cứ việc gì để khỏi đói, kể cả đi buôn lậu, lên rừng tìm vàng, hoặc hoạt động trong lĩnh vực kinh tế không chính thức với những nghề linh tinh nhằm sống qua ngày không nhất thiết bất hợp pháp. Đó là khu vực vô dạng của những nguời làm kinh tế cá thể. Còn những người hoàn toàn ở vào th1ê vô kế khả thi thì suốt ngày la cà các quán cà phê hoặc lang thang trên các vỉa hè phố. Bao nhiêu kiến thức học hỏi ở trường đều trả lại cho thầy.

    Với một nền kinh tế kiệt quệ, với lệnh cấm vận củ Hoa Kỳ, với nền quản lý bất lực, với tinh thần chống đối đề kháng thụ động của nhân dân, Cộng Sản Việt Nam làm sao giải quyết nổi nan đề kinh tế và nhân dụng hiện nay đang đè nặng trên họ trên đất nước và nhân dân?
    * Đậu phộng, mía, dầu ăn, đường không tìm được người tiêu thụ vì lẽ gía xuất khẩu cao, còn gạo thì chỉ xuất khẩu được 7 trăm nghìn tấn; tất cả vì gía không cạnh tranh được với nông sản cuả các nước láng giềng. Nông gia bị sản phẩm ứ đọng đầy kho.

    * Biên giới Việt Hoa mở rộng cửa để vui lòng đại ca Trung Cộng, nên hàng lậu thuế nhân cơ hội tràn ngập khắp các nơi, với giá rẻ hơn hàng sản xuất trong nước và hàng nhập cảng khác. Một lý do khác là nền quản lý kinh tế kỹ nghệ bất lực. Chất lượng và năng suất lao động Việt Nam không đương đầu nổi với hàng Trung Cộng. Chưa bao giờ trên thị trường Việt Nam lại có nhiều hàng Trung Cộng như hiện nay (70%). Trước đây ba năm, hàng Thái chiếm đến khoảng 70% trên thị trường, hàng Trung Cộng hầu như không có. Nay hàng Thái chỉ còn chừng 30%. Đây là lần khốn đốn thứ hai của hàng nội địa, sau khi bi khốn đốn trước nạn hàng Thái tràn ngập thị trường Việt Nam vào năm 1989.
    * Một số lý do căn bản khác cho sự thất bại của hàng nội hoá là không có chính sách toàn diện về sản xuất nội hóa, gồm có: Luật thương mãi, luật đầu tư trong nước, hệ thống thuế khoá, tín dụng, tiền tệ, ngoại hối, ngân hàng, hạ từng cơ sở khả dụng như đường sá, cầu cống, điện, nước, v. v.. * Hệ thống tín dụng ngoại quốc tại Việt Nam thất bại trước tình hình kinh tế kiệt quệ và lối điều hành kinh tế theo luật rừng tại Việt Nam. Mới đây, một số công ty ngoại quốc phải đóng cửa hoặc ngưng hoặt động, trong đó có: Quỹ đầu Tư Tín Dụng Lyon Pháp Quốc, Công ty Indochina Hotels, và Lloyds Bank of Fund Management and Asia Securities.
    Trước đây mấy tháng, các nhà đầu tư Anh đã rút về 7.5 tỷ Mỹ Kim, không đầu tư tại VN nữa, vì những lý do nêu trên.


    III
    MỘT XÃ HỘI BĂNG HOẠI ĐANG SỤP ĐỔ

    Phác hoạ bức tranh xã hội Việt Nam là công việc dễ dàng của những người sống tại chỗ, hàng ngày chứng kiến và quan sát những màn hỉ nội ái ố chung quanh mình. Với chúng tôi, khi muốn mô tả sinh hoạt xã hội hàng ngày ở quê nhà, tất nhiên phải căn cứ vào những nhân chứng, những tài liệu sách báo Việt Nam và những đồng bào sang định cư tại Mỹ trong những năm, tháng qua. Những bức tranh xã hội dưới đây xuất xứ từ nguồn cung cấp đó:


    * Theo nhận xét của những người đã từng ở trong nước, trong đó có những nguời trước đây là những thành phần cao cấp của chế độ cộng hòa xã hội chủ nghĩa, thì tham nhũng, đặc quyền đặc lợi gắn liền với chế độ độc quyền lãnh đạo cuả Đảng Cộng Sản Việt Nam, đưa tới hiện trạng thất nghiệp lan tràn, phụ nữ bán dâm, trẻ con thất học, bỏ học, đi bụi đời, băng đảng, những người có ăn học có khả năng không đượcc tin dùng ngày càng đói rách;


    * Tham nhũng tại Việt Nam là biểu tượng của một nước có nền văn hoá thấp. Các nhu cầu văn hoá đã thay đổi... Nền văn hoá hiện đang xuống cấp không kìm lại được... Có những nhu cầu văn hoá hết sức vô văn hoá, nên đã lũng đoạn nền văn hoá. Chính điều này đã tạo ra càng ngày càng nhiều tệ nạn xã hội. Số người thất nghiệp và khiếm dụng quá cao đưa tới tình trạng băng hoại đạo lý;

    * Những liên hệ gia đình, xã hội ngày càng thêm lỏng lẻo. Phụ huynh không còn khả năng nuôi hoặc dạy con cái; có khi phải nhắm mắt để chúng đi kiếm tiền về nuôi cha mẹ;


    * Tham nhũng dưới chế độ cai trị độc quyền của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa ngày càng khoa học và tinh vi, được phát huy theo ba hệ thống: Tham nhũng có hình tháp, từ cấp trung ưong xuống; tham nhũng theo mặt bằng, giữa các đồng nghiệp và qua những móc ngoặc; và tham nhũng lẻ giữa cá nhân; tùy trường hợp mà áp dụng đúng mức.


    Theo lời một người tự xưng là "nhà giáo nhân dân" thì "tình trạng tham nhũng ở Việt Nam ngày nay lan tràn, lại có nhiều băng phiệt (bandocrats) từ cấp trung ương đến tỉnh, hoặc từ tỉnh đến xá, ở ngành nầy hay ngành nọ. Lực lượng nó hùng hậu, lại có phép thần thông biến hoá. Đến đỗi cho tới nay Quốc Hội cũng phải chịu chào thua!". Môt cựu đảng viên cộng sản than thở: "Khi lòng tham đã lan tràn từ trên xuống dưới, đạo lý không còn, mà thiếu hẳn pháp lý để kềm chế dục vọng thì xã hội mặc sức băng hoại.".


    * Đi đôi với nạn tham nhũng 1à nạn trộm cắp tái sản nhà nước. Ví dụ, trong ba tháng đầu năm 1992, có 1,092 vụ đổ bể. Thất thoát của dân mất 17 tỷ đồng. Theo những người biết rõ nội vụ thi thì phạm là những cán bộ cao cấp.


    Nếu không trộm cắp của công thì lạm dụng chức vụ. Một "vali" (tín hàm) ngoại
    giao bị khui ra tại một phi trường Đông Âu bên trong chứa 800 quần jean và 2,000 đồng hồ điện tử, là của một... đảng ủy viên.


    * Gầm đây, một người Việt đã nhận hàng của gia đình gửi biếu gồm 1,200 máy cày và 65 Ti Vi màu;


    * Và cũng gần đây, hàng chục tàu của một số đơn vị vận tải đường biển thuộc các tổ chức kinh tế nhà nuớc đã tham gia chở hàng lậu với quy mô lớn, một số đã bị tầu Trung Cộng chận bắt, cướp hết hàng hóa;


    * Trên con đường buôn lậu từ Cao Miên, trong sáu tháng đầu năm nay có những món hàng sau đây được chuyển qua các tỉnh biên giới: 4,000 xe hơi, 1,700 đầu máy video, 60,400 xe gắng máy, 10,300 ti vi màu, 29,000 radio - cassettes;


    * Đó là những bức tranh chìm. Còn về bức tranh nổi là những cảnh tượng não lòng thương tâm trên các hè phố. Đây là những cảnh màu trời chiếu đất của những cặp vợ chồng, những thanh thiếu niên trong hoàn cảnh sống vô gia cư homeless;


    Khách qua đường thấy hè phố Hà Nội, hè phố Sài Gòn không còn là hè phố nữa, mà là nơi ăn uống, nơi bán hàng, nơi giặt dũ, nơi đánh bạc, nơi phóng uế, và cũng là nơi ngủ nghỉ, bán dâm nữa.


    * Theo tin tức báo chí cộng sản ở Sài Gòn mới đây thì "hiện tượng mãi dâmdu đãng tại Sài Gòn đang gia tăng dữ dội. Gần như nơi nào trời bắt đầu tối là có bóng gái ăn sương thấp thoáng. Các băng đảng hoành hành ở bất cứ chỗ nào trong thành phố... Hầu hết các tên cướp trẻ đều xuất thân từ những gia đình giàu cá, khá giả, con cán bộ.


    * Tại trung tâm Sài Gòn, nạn trộm cướp diễn ra gần như công khai. Nạn nhân thường là người ngoại quốc và Việt Kiều về thăm nhà. Thủ phạm là dân bụi.

    * Một nỗi đau lòng khác là một số vợ sĩ quan, viên chức bị "đi cải tạo", sau khi đã xài hết tiền, bán hết của, đã phải bán mình cho khách làng chơi, mà hầu hết là những cán bộ Miền Bắc vào, để lấy tiền nuôi gia đình.


    Nguyên nhân duy nhất của nạn băng đảng, trộm cướp: Bị bế tắc trong lối sống, không có lý tưởng, sống thác loạn, dâm đãng, bao lực... Họ sống theo những hình ảnh thườmg thấy trong các phim giang hồ, xã hội đen của Hồng Kông giống như thanh thiếu niên đi bụi ở Mỹ, Canada;.


    * Vì một số đông gia đình sống nhờ kinh tế đen, kinh tế vô dạng còn kinh tế tạo công ăn việc làm thì chỉ thoả mãn được một phần nhỏ của thị trường nhân dụng, nên chi trong số đông đảo người thất nghiệp cá một số phụ nữ trẻ tuổi phải bất đắc dĩ hành nghề mãi dâm để nuôi sống bản thân và nuôi gia đình.


    Vớ số du khách, thương nhân ngoại quốc, Việt kiều về thăm nhà càng đông, số phụ nữ buôn hương bán phấn cũng do đó tăng theo. Ngoài nhũng thanh lâu ra, tất cả các vũ trường, các khách sạn, từ cỡ lớn tới cỡ mini, phòng trọ, các quán cà phê đều có gái mại dâm, với tiết mục mệnh danh là "lúc 0 giờ".


    * Tại Sài Gòn, Hà Nội và các đô thị, mãi dâm và ciné, video khiêu dâm đã trỡ thành những kỹ nghệ phát triển có hệ thống đạt tới qui mô toàn quốc.


    * Các "chiến sĩ an ninh" trên đường phố nghèo đói qua đành làm liều: Có khi chận bắt xe gắn máy lại mượn cớ hỏi giấy tờ, nhưng kỳ thực chỉ để kiếm mấy điếu thuốc thơm, hoặc vài nghìn đồng về cho vợ mua gạo. Theo những cựu đảng viên cộng sản thì những giới người nói trên không thể sinh sống một cách bình thường lành mạnh "vì cơ chế quan liêu, bảo thủ, vô trách nhiệm, tình trạng bất công xã hội lan tràn khắp nơi". Do đó, có những câu ca dao thời đại sau đây:


    Đầu đường, thiếu tá bơm xe;
    Cuối đường, trung tá bán chè đậu đen;
    Giữa đường, đại tá rao kem...


    * Có những phụ nữ lao động, phụ nữ trí thức phải lén lút bán mình để sống qua ngày trong tủi nhục;

    * Có hàng vạn thanh thiếu niên chán đời, lâm vào ngõ cụt, thất nghiệp, thành tích bất hảo đã mượn xì ke ma túy, trò "chơi mê, xì cọt", ngoài cocaine và heroin để "quên". Những thanh niên băng đảng đầu trọc dùi lỗ "xí ngầu" trên tay bằng thuốc lá cháy đỏ, rồi phá cho những chỗ châm loét to thành những lỗ lớn. Họ gọi đó là "trò chơi hành xác". Có những thanh niên khoét tới 36 lỗ lớn bằng đồng xu trên cánh tay mình;


    * Trẻ em gầy ốm nhỏ bé hơn trẻ ern ngày xua. Tỷ lệ chết sơ sinh lên tới 6%. Những đứa còn sống thì bị còi xương vi thiếu ăn, chứ chưa nói tới chất dinh dưỡng. Các bà mẹ sau khi sanh con không có sữa cho con bú.


    * Có tới 40% cư dân trong những vùng thôn quê có nguy cơ bị bệnh sốt rét mỗi năm.

    IV
    NỀN GIÁO DỤC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA: GIÁO VlÊN BỎ NGHỀ, HỌC SINH ĐI BỤI

    Trong xã hội truyền thống VN, giáo sư là người phải được kính trọng hơn cha mẹ Quân, Sư, Phụ; và con em học sinh là tươg lai đất nước. Tuy nhiên, giá trị văn hóa của bậc thầy và giá trị tương lai của tuổi trẻ VN dường như giờ đây đã bị các giá trị văn hoá CS và XHCN đạp đổ. Sự tuyển mộ giáo chức cũng như sự chọn lọc học sinh đều phải tuân theo những tiêu chuẩn chính trị cách mạng và ý thức mác-xít.


    Chánh sách trên đã đưa tới hậu quả là trình độ học vấn văn hoá, nói chung, của các giáo sư, giáo viên đã xuống cấp rất thấp, và mức độ năng khiếu của khối học sinh càng xuống thấp hơn, ví sự gạn lọc theo tiêu chuẩn thành phần xã hội.

    Trong hoàn cảnh đó, đi đôi với một nền kinh tế ngày càng tê liệt, sĩ số học sinh bỏ học tăng theo nhịp độ lên lớp. Còn giáo sư thì bơ nghề dài dài.


    * Thầy giáo, cô giáo sống khốn đốn thiếu trước hụt sau, lương tháng chỉ đủ sống trong một tuần. Học sinh thối chí như thầy. Trường học cũng buồn theo. Đức tính hiếu học truyền thống dừng lại ở cổng trường. Tính chung, đã có trên 70 nghìn giáo viên bỏ dạy, đi làm nghề khác, mong khá hơn.


    Cơn khủng hoảng giáo dục thấy rõ nhất trong giới trí thức vì đồng lương quá thấp, mỗi tháng chỉ đủ để mua 25 tô phở.
    Thầy giáo lĩnh lương ba đồng;
    Làm sao sống nổi mà không đi thồ.
    Có thầy phải đạp xích lô;
    Làm sao xây dựng tiền đồ (học sinh) Việt Nam?
    Cô giáo phải bán bia ôm;
    Ôm phải học trò ăn nói sao đây?
    Có những giáo viên không làm những việc phụ nói trên, nhưng cũng xoay xở làm thêm những việc khác để đủ sống, như: bán bánh kẹo cho học sinh, bán vế số, bán thuốc điếu, giữ xe đạp, đi may mướn, bán cà phê, nước ngọt;

    Theo nhận xét của người trong nước thì tinh trạng giáo chức đang tan ra từng mảnh. Mặc dù lương tháng chỉ bằng 25 tô phở, nhưng nhà nướcc cũng không trả đủ. Tại 19 tỉnh miền Nam, Nha Nước thiếu lương giáo chức tới 17 tỉ đồng;


    * Trong khi các nước tân tiến dành 7 tới 10% tổng sản lượng quốc gia cho giáo dục thì VN chỉ dành 2.8% (1988). Giới quan sát còn nói thêm rằng nạn tham nhũng cũng đóng góp vào sự suy sụp của nền giáo dục.

    Tuy nói là trường công lập, nhưng con em học sinh cũng vẫn phải đóng góp mỗi tháng vào cơ sở trường và lương giáo chức:
    Học sinh các lớp 4, 5 và 6: đóng 1.5 kí gạo mỗi tháng
    Học sinh Cấp Hai: đóng 2 ki gạo mỗi tháng
    Học sinh Cấp Ba: đóng 3 ki gạo mỗi tháng
    Học sinh mẫu giáo: đóng tiền
    Nhiều học sinh phải bỏ học vì không có gạo để đóng.
    * Trình độ lãnh đạo giáo dục khác hẵn trước năm 75. Một thí dụ:

    Theo như mọi người biết thì Viện Trường Đại Học Cần Thơ, một đảng viên CS từ thập niên 40, chưa học hết chương trình tiểu học;


    * Hơn 80% các hiệu trưởng các trường kỹ thuật cấp tỉnh đều là những người bộ đội giải ngũ, mà. tài năng duy nhất là. "sự cuồng tín";


    * Những nhà lãnh đạo nầy điều khiển học đường bằng kỷ luật sắt;


    * Thành phần giáo chức gồm đa số đảng viên tự coi là những nhà truyên giáo của đảng. Đa số xuất thân từ những gia đình công nhân hoặc nông dân được đào tạo cấp tốc trong những lớp học tối;


    * Trong ngành giáo dục huấn nghiệp, ưu tiên được dành cho các nghề thực dụng, thiên về tay chân mà bỏ rơi ngành khoa học căn bản và những ngành khoa học lý thuyết;


    * Tại Sài Gòn có lối 50 nghìn con em từ 6 tớ 14 tuổi chưa bao giờ tới trường (thất học).


    * Nói chung, trên 20% trẻ em chưa biết đọc biết viết;


    * Trên 30% trẻ em hầu hết ở nông thôn bỏ học ở cấp tiểu học. Khi chế độ khoán sản được thi hành ở nông thôn (80 - 82) học sinh tiểu học bỏ học để ra đồng làm việc. Khi buôn bán được cởi mở ở đô thị, học sinh đại học và trung học cũng bỏ trường rất nhiều (88 - 89). Hai hiện tượng này giải thích tại sao trong lúc dân số gia tăng thì số người đi học lại giảm;


    * Số trường đào tạo công nhân kỹ thuật giảm từ 360 trường vào năm 1982 xuống còn 275 trong năm 1987. Số sinh viên từ 245 nghìn vào năm 1980 xuống còn 120 nghìn năm 1987. Lý do: Chương trình học không phù hợp với các cơ hội kinh tế; học vấn và kỹ năng chuyên môn học được không đáp ứng nhu cầu lợi tức và mức sống cá nhân;


    * Tỷ lệ ghi tên và tỷ lệ bỏ học: 80 - 85% trẻ em từ 6 tới 10 tuổi ghi tên đi học (15% mù chữ). Trong số nầy, 40% bỏ học trước khi lên lớp 5.


    * Số còn lại học hết tiểu học. Lên đến trung học thì 50% số nầy bỏ học trước khi lên Cấp Hai.


    Đến đây, chúng ta thấy rõ tại sao báo chí CS báo động là hiện tượng mãi dâm và du đãng tại Sài Gòn gia tăng dữ dội... Băng đảng hoành hành ở bất cứ chổ nào trong thành phố... Hầu hết các tên cướp trẻ đều xuất thân từ những gia đình giàu có, khá giả, con cán bộ... Tại trung tâm Sài Gòn nạn trộm cướp diễn ra gần như công khai...


    - Không phải chỉ bởi những trẻ em thất học, mà cũng còn bơỉ những thanh thiếu niên bỏ học, đi bụi, đi băng đảng.


    Những tình trạng và hiện tượng nêu ra ở trên về nền giáo dục Xã Hội Chủ Nghĩa cho thấy rằng nền giáo dục VN đang tuột dốc một cách vô cùng nguy hiểm. Giáo sư, giáo viên giải nghệ, sinh vien học sinh bỏ học với mục đích chung là để tìm đường sống, dù sống bằng cách nào. Từ quyết định đó, họ đi vào một trong hai con đường: con đường làm ăn lương thiện, hoặc con đường kiếm tiền chớp nhoáng đâm đạp, chụp giựt đa số là phải chọn con đường nầy, tức là con đường băng hoại sụp đổ của xã hội VN, một con đường mà nhu cầu mưu sinh sống còn bắt buộc một số đông người phải đi.


    Cả xã hội lẫn giáo dục đang sụp đổ. Nhiệm vụ khẩn thiết của người Việt còn tha thiết cứu nước cứu nòi là phải phục hồi ngay những giá trị tinh thần và những truyền thống văn hóa đạo nghĩa của xã hội VN, để lấy những giá trị và truyền thống nầy làm nồn móng cho công cuộc xây dựng lại gia đình, xã hội, dân trí và kinh tế của dân tộc. Đó là mục tiêu tiên yếu của nền giáo dục công dân VN trong thời hậu CS.


    NHỮNG THẢM BẠI CỦA SÁCH LƯỢC ĐỐl NGOẠI VIỆT NAM CỘNG SẢN

    Giống như những chế độ bắt đầu sụp đổ, chế độ CSVN đã từ mấy năm nay lâm vào điều có thể được gọi là khủng hoảng niềm tin (crisis of confidence). Trong cuộc khủng hoảng nầy cái phạm vi thân tín trong nội bộ thiểu số lãnh đạo chính quyền ngày càng thu hẹp lại. Nói một cách khác, những nhà lãnh đạo đó càng ngày càng thêm nghi ngờ càng nhiều người trong các cơ quan, các bộ, trong quân đội, v.v..


    Trên đây là lý do khiến CSVN không dám phản ứng chống trả Trung Cộng khi họ chiếm các hòn đảo có mỏ dầu và khí đốt trên quần đảo Tây Sa và Trường Sa, và khi quân Trung Cộng tràn vào lãnh thổ dời mốc biên giới vào bên trong lãnh thổ VN. Vì CSVN không dám tin quân đội và hải quân của họ.


    Bị cô thế sau khi các chế độ cộng sản Đông Âu sụp đổ, CSVN hoảng sợ, bám vào bất cứ vật gì họ vớ được để khỏi chết đuối. Họ đã bám vào đồng chí đại ca Trung Cộng. Ngày nay họ đang lâm vào cảnh gái ngồi phải cọc. Đã suy tôn; rồi chửi bới, mạt sát thậm tệ; bây giờ lại ca tụng suy tôn trở lại. Há miệng mắc quai, họ đành nín chịu, và bắt dân tộc VN phải chịu nhục mất nước, mất đảo.


    Trước sự suy nhược ý chí và sự tê liệt quân sự quốc phòng của CSVN, bất cứ nưóc láng giềng nào cũng thấy dễ dàng đặt lại vấn đề biên giới, và giành đất, giành đảo. Theo chân Trung Cộng là Cao Miên. Mới đây, tất cả bốn phe liên hiệp tại nướcc nầy đều tán thành sáng kiến của Khmer Đỏ đồi đuổi người Việt định cư tại Cao Miên và trên Đảo Thọ Chu (gần Vịnh Thái Lan) về nước, và xác định lại biên giới Việt Miên, có nơi họ nói là đã lấn thêm vào lãnh thổ Cao Miên tới 50 cây số. Chưa chi CSVN đã đồng ý sẽ cứu xét. Với cái thế yếu hèn của chánh sách đối ngoại hiện nay của CSVN, chắc sẽ còn một vài nước láng giềng khác sẽ duồng gió bẻ măng, !ên tiếng đòi sự thay đổi hải phận hoặc biên giới. Nghe chừng như tổ chức Thượng Miên Trung và Miên Bắc đã bắt đầu lên tiếng đặt vấn đề tự trị với nhà cầm quyền CSVN.


    Sau khi giành được chính quyền tại Miền Nam, và vì không có đủ hiểu biết về chính trị, ngoại giao, và trong cơn say chiến thắng, CSVN đã lên cường điệu đòi Hoa Kỳ bồi thường chiến tranh. Thái độ hống hách nầy đã được Hoa Kỳ trả lời thích đáng và đưa tới hậu quả là nền kinh tế tài chánh của CSVN giống như một cái xác không có xương sống. Nhân dân VN trong hơn 17 năm nay phải gánh chịu hậu quả nầy, chứ không phải giới lãnh đạo CSVN.


    * Không những không trả món tiền mà CSVN gọi là "tiền bồi thường chiến tranh", mà trái lại, Hoa Kỳ còn thi hành lệnh cấm vận đối vơí CSVN, khiến cho nền kinh tế VN ngày càng khốn dốn vì không có ngoại tệ làm tiêu chuẩn đổi chác quốc tế: Đồng Mỹ Kim. Lý do khiến Hoa Kỳ phát động các cuộc chiến tranh kinh tế tài chánh ngay sau khi miền Nam thất thủ chính là chế độ Cộng Sản độc tài phản dân chủ, phản nhân quyền, đàn áp tôn giáo và nhân dân, chà đạp nhân phẩm. Bang giao và mậu dịch với CSVN có nghĩa là giúp củng cố và tăng cường rnột chế độ cộng sản nằm ngay bên cạnh một khổng lồ cộng sản đó là Trung Cộng; và xa hơn nữa là Bắc Hàn; bên nầy đất liền là Thái Cộng; còn bên kia biển Đông là Phi Cộng.


    * Gần đây, Trung Cộng đã ngang nhiên coi quần đảo Trưòng Sa là lãnh thổ của mình và đơn phương ký hợp đồng thăm dò mỏ dầu hỏa và khí đốt tại Quầnn Đảo Tây Sa (mà sử sách VN gọi là Trường Sa) với Công Ty Crestone, Hoa Kỳ, hồi tháng 6, 1992. Trường Sa (Spratly Islands) và Hoàng Sa (Paracels Islands) là hai quần đảo thuộc chủ quyền VN. Hai quần đảo nầy đã được ghi chép trong lịch sử VN như là lãnh thổ chính thức của VN từ 1833, nhưng đã được phát hiện từ thế kỷ 15. Ngày 14 tháng 9, 1958, thủ tướng VNDCCH, Phạm Văn Đồng ký văn thư công nhận hai quần đảo nầy thuộc hải phận Trung Hoa. Hồi đó, chính phủ CSVN không phải là chính phủ của toàn lãnh thổ VN. Do đó, hành động của CS Bắc Việt không có giá trị pháp lý.


    Vì món nợ võ khí, cố vấn, huấn luyện, xương máu lính Trung Cộng; vì quyết chiến thắng để thống trị nhân dân VN dưới chế độ CS độc tài chuyên chế để đưa nhân dân VN vào địa ngục trần gian ngày nay, nên CSVN, từ 1958, đã đem giao hai quần đảo đó cho Trung Cộng để trừ nợ.


    * Hồi muà hè 1992, theo đài BBC, một số các nhà đầu tư Anh đã quyết định rút ra số vốn bỏ vào đầu tư tại VN là 7,5 tỷ Mỹ Kim. Lý do dĩ nhiên là VN không có hoà bình thật sự, tức là không có ổn định chính trị thực sự, một nền kinh tế khập khểng, tài chánh không có vàng và ngoại tệ bảo đảm, v.v.


    * Sách lược đố ngoại CSVN đang nếm một mùi thất bại ngoại giao thê thảm khác. Giới quan sát chưa thấy CSVN có một hành động nào trước quyết định của Đại biểu LHQ dẫn độ, trả về VN những Việt Kiều nào bị ngưòi Miên và chính phủ Miên phát giác đem nạp cho LHQ.


    Chiến dịch "cáp duồng" đã được phát động. Lãnh tụ Khmer Đỏ Khiêu Samphang nói rằng "Hà Nội đã mang vao lãnh thổ Khmer hơn hai triệu dân với ý đồ đồng hóa dân Khmer."


    Hồi năm 1970, chính quyền Lon Nol đã ra lệnh tàn sát người Việt ở tại 4 tỉnh và vùng Biển Hồ. Xác người Việt bị giết trôi đầy trên sông Mekong. Hiện nay, Việt Kiều tại Cao Miên nói rằng họ rất sợ người Khmer thuộc các phe nhóm (bốn phe) sẽ tàn sát họ vì kỳ thị chủng tộc. Họ lên tiếng oán trách là "Hà Nội đã mang con bỏ chợ." Đây rõ ràng thêm một bằng chứng về sự bất lực và thảm bại của sách lược đối ngoại của CSVN. Riêng sự thất bại này sẽ đưa lại những "Killing fields" khác nữa trên lãnh thổ Khmer, mà nạn nhân lần này là hàng trăm nghìn đồng bào ta.


    Giải pháp duy nhất để VN thoát khỏi cuộc khủng hoảng cực độ về kinh tế, tài chánh, kỹ thuật, ngoại giao, xã hội hiện nay là quyết định thiết lập bang giao giữa Hoa Kỳ và CSVN. Tuy nhiên, nan đề đối với Hoa Kỳ là nếu không bang giao thì nhân dân Việt Nam sẽ tiếp tục chìm sâu dưới vực thẳm kinh tế, đói rách khốn khổ. Nhưng nếu bang giao thì chế độ độc CSVN sẽ tồn tại, sẽ phát triển trở lại, và sẽ bắt đầu chi phối và lãnh đạo các đảng cộng sản ở Lào, Miên, Thái, Mã, Phi v.v... Đó là hậu họa dành cho Hoa Kỳ. Chỉ có một đường lối để đem dân tộc VN ra khỏi hoàn cảnh bi thảm, cái vòng luẩn quẩn hiện nay là dẹp bỏ chế độ CSVN, bằng cách này hay cách khác, và trong một kỳ hạn sớm nhất.


    VI
    50 NĂM PHI PHẠM SINH MẠNG, TÀN PHÁ ĐẤT NƯỚC
    Phí Phạm Sinh Mạng
    Phí Phạm Nguồn Nhân Lực
    Phí Phạm Tài Nguyên Quốc Gia
    Phí Phạm Tài Sản Quốc Gia
    (The Hidden Killing Fields)
    Từ xưa tới nay, tự cổ chí kim, chưa có một giới người nào phí phạm sinh mạng đồng bào mình, tiêu diệt các nguồn nhân lực, lãng phí các tài nguyên và tài sản quốc gia cho bằng những người lãnh đạo CSVN.


    Theo nhận xét chung về những thành công của người CS, thì ta phải nói rằng họ rất thành công trong những sách lược tàn sát, giam cầm, tra tấn hàng triệu triệu người dân vô tội trên khắp bốn biển năm châu. Đồng thời họ ra sức triệt hạ các tôn giáo Đông, Tây, phá hoại các nền văn hóa nhân bản và đã dựng lên những thành trì hận thù, đào những hố chia rẽ giữa những người cùng trong một nước, một gia đình. Để thực hiện ý đồ độc tôn, độc quyền cai trị, người cộng sản còn tiến hành những chính sách vô nhân đạo, chà đạp nhân quyền và nhân phẩm.


    Chủ trương trên đây, họ đã và hiện đang thi hành tại VN 50 năm qua và đang ra sức tiếp tục thi hành trong những giờ phút mà lẽ ra họ phải vì dân, vì nước mà chấm dứt từ nhiều năm trước. Họ đang ngồi giữa những núi xương, sông máu của hàng triệu người dân vô tội, những anh hùng liệt sĩ vị quốc vong thân, những người đã bỏ mình vì chính nghĩa và lý tưởng tự do dân chủ, và giữa những tiếng kêu than oan hận của hàng triệu đồng bào hiện đang thất nghiệp, thất học, thất chí, và sống cảnh bần hàn đói rách chưa từng có trên đất nước VN. Sau đây là bản liệt kê để giúp cho những người lãnh đạo CSVN nhớ lại những oan hồn, những tiếng kêu than rên xiết đó là ai và từ đâu tới:


    * Trên 2,000,000 thường dân và binh sĩ chết vì chiêu bài "cứu quốc" của Việt Minh từ năm 1945 tới giữa năm 1954;


    * 47,000 người Bắc Việt đã bị bắn chết trước các tòa án nhân dân hoặc bị tố khổ, bị cô lập để chết đói, và tự tử, gây đau khổ, khốn đốn cho hàng trăm nghìn người thân quyến của họ, trong việc thi hành Chương Trình Cải Cách Ruộng Đất trong thập niên 1950. Cuốn phim "Chúng Tôi Muốn sống" của Nhà Đạo diễn Vĩnh Noãn đã khiến CS VN phải chấm dứt cuộc tàn sát đồng bào miền Bắc:


    Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
    Cho Đảng bền lâu cùng rập bước,
    Thờ Mao Chủ Tịch chung lòng;
    Thờ Sít Ta Linh bất diệt!
    (Tố Hữu)


    * 1,600,000 thường dân Miền Nam VN bị VC tàn sát trong thời kỳ chiến tranh từ 1962 đến đầu 1975;


    * 10,000 hoặc hơn thường dân miền Nam bị Việt Cộng tàn sát trong vụ tấn công Mậu Thân, 1968;


    * 20,000 binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa tử trận trong vụ tấn công Tết Mậu Thân;


    * 100,000 binh si MTGPMN CS Bắc Việt tử trận trong vụ tấn công Tết Mậu Thân;


    * 300,000 binh sĩ của cả hai bên VNCH, VC và thường dân chết từ tháng giêng đến đầu tháng 5, 1975;


    * 500,000 (hay hơn) thuyền nhân tử nạn trên biển Đông (bị bắn chìm, bị lật tàu, bị hải tặc giết, hoặc đói, bệnh) từ 1978 tới 1992. Với Phương Án số 2, CSVN đã tổ chức người vượt biên để thu vàng vào ngân quỹ. Mọi người vượt biên định giá từ 1 tới 3 lượng. Nhiều tàu đánh cá chở gấp 2, 3 lần khả năng, bị lật chìm, hoặc bị binh sĩ VC bắn ra từ trên bờ, nhất là ngoài khơi Rạch Giá và Vũng Tàu;


    * 70,000 tới 80,000 tù nhân chính trị chết trong các trại giam của CSVN từ 1975;


    * Hàng trăm tù nhân chính trị trốn trại bị bắn chết hay chết trong rừng;


    * 100,000 hay hơn binh sĩ CSVN tử trậnbị giết tại Cao Miên; có những số binh sĩ CSVN tử trận mỗi ngày nhiều hơn là số binh sĩ CSVN chết mỗi ngày trong chiến tranh chống VNCH. Theo lời một quan sát viên CSVN thì những mộ chôn lính chí nguyện rãi rộng từ bến sỏi (Tây Ninh) đến Hồng Ngự, từ ngoại ô PnomPenh đến Xiêm Rệp và Battambang, ở Pai Lin, Xằm Lốt. Mỗi ngày từ 10 tới 30 binh sĩ CSVN chết về mìn. Hầu hết những chí nguyện quân miễn cưỡng này là thanh niên Miền Nam. Không một người nào là con cái các đảng viên Cộng Sản;


    * 20,000 Việt kiều hay hơn nữa bị giết (cáp duồng) ở Cao Miên từ 1975 tới nay. Trong những tháng sắp tới lại sẽ có nhiều Việt Kiều ở Cao Miên bị giết trong chiến dịch Cáp Duồng;


    * Hàng trăm ngàn người chết tại các vùng kinh tế mới, vì bệnh hay vì đói rét;


    * Hàng chục nghìn người chết điện giựt, mìn, tàu chìm, thú rừng, bảo lụt vì đê điều không được bảo trì hoặc tăng cường;


    * Và hiện nay hàng vạn người Việt đang bị khủng bố, sát hại, rượt đuổi và nhục mạ tại các nước Đông Âu, Đức, Cao Miên, Hồng Kông và các trại tỵ nạn Đông Nam Á.


    Những con số thống kê về số người vì chiến tranh độc quyền "cứu quốc" của CSVN mà bức tử có thể cao hơn nữa, nếu ta nhớ hết, và nhớ ngược trở lại từ 1930, khi CS Đông Dương bắt đầu cuộc giết hại dân lành với vụ Nghệ An Sô Viết, từ 1945.


    Nếu không có chiến tranh độc quyền của CSVN thì đã không xãy ra những vụ tàn sát quy mô, những vụ phí phạm sinh mạng, nhân tài và vật lực như ta thấy ở trên.


    * Hiện nay tại VN có hơn một triệu thương phế binh CS (chưa kể thương phế binh VNCH) sống cơ cực không được cứu trợ hoạc săn sóc y tế;


    * Nhiều văn nghệ sĩ bị sa bẫy Nhân Văn Giải Phẩm hồi thập niên 1950 - 1960 và từ sau 1975 bị phê bình đàn áp, bóp nghẹt, theo lệnh Đảng;


    * Chánh sách triệt hạ tôn giáo đã làm suy yếu, kiệt quệ tiềm lực của dân tộc;


    * Chánh sách trả thù nham hiểm đã làm mai một hàng vạn nhân tài, chuyên viên, kỹ thuật gia, trí thức vô giá để kiến thiết quốc gia và tiến tới dân chủ. Còn những người có khả năng không bị tù đầy ngược đãi thì đã lần lượt vượt biên tìm tự do, hoặc đau ốm bệnh tật mà chết hoặc thành phế nhân;


    * Một cựu đảng viên cộng sản đã vạch rõ ràng "tài sản đất nước bị phung phí. VN bị liệt vào hàng mấy nước nghèo nhất thế giới trong khi đất nước có dồi dào tài nguyên thiên nhiên, nhiều tài nguyên nhân dụng và chất xám. "Chiến lợi phẩm bị phá tan, bị rơi vãi, bị chiếm đoạt bởi các ngành, các địa phương, vào túi cá nhân."


    * Những người không tìm ra công ăn việc làm đã phải lên núi, vào rừng tìm vàng, tìm đá quí, hoặc tháo gở những gạch đá của những thành quách cổ, những pho tượng cổ, những di tích lịch sử để bán lấy tiền sống qua ngày.


    * Các khu rừng, và những cây cối ven rừng núi đã bị các quản giáo CSVN bắt tù chính trị phải đi đốn về làm củi nấu ăn, cất trại, hoặc bán ra, đã gây nên nạn đất chuồi, đất lở, nước lũ, tràn xuống gây lụt lội, trôi nhà, sập đường. Voi và cá thú rừng khác ra tàn phá nhà cửa vườn ruộng và giết chết dân lành. Theo ước tính của chính giới chức CSVN thì những khu rừng bị tàn phá trong 17 năm qua lên tới 65% hoặc 75% diện tích rừng VN.

    VII
    MỘT LỜI KÊU GỌI KHẨN THIẾT

    Qua những chương trước, ta đã thấy rõ ràng từ năm 1945 đến năm 1992, ngót nữa thế kỹ, CSVN đã gây không biết bao nhiêu là tai ương thảm cảnh, thảm kịch cho người dân VN, đã gây vô vàn tội ác, đã phí phạm hàng triệu sinh mạng nhân danh độc lập, tự do, hạnh phúc, nhân danh giải phóng, để rồi từ 17 năm qua, nhân dân có lẽ chỉ thấy độc lập nhưng mất tự do, mất hạnh phúc; chỉ thấy giải phóng kèm theo một chế độ độc tài đảng trị, kỳ thị và chia rẽ Bắc, Nam, giai cấp hơn bao giờ hết!


    Tại một công viên Huế có một khẩu hiệu viết lại lời tuyên bố của Hồ Chí Minh "Không có gì quí hơn độc lập tự do" nhưng có người nào đó đã bí mật lấy sơn bôi đi tất cả các chữ khác, chỉ để lại 3 chữ "không có gì".


    Đồng thời CSVN đã phí phạm tài nguyên nhân lực, tài nguyên thiên nhiên, di sản quốc gia, gây phá sản cho nền kinh tế, cho cương thường đạo nghĩa, cho truyền thống dân tộc và suy đồi cho bốn nghìn năm văn hiến.


    Ai ai cũng tự hỏi và hỏi nhau: Có phải những lãnh tụ cộng sản VN kia ngu chăng? Hay là họ run sợ, đã lỡ cỡi lưng cọp? Hay là họ cứ ù lì riết sẽ được việc? Hay là họ còn ham quyền ham lợi? Hay là họ quá tự ái kiểu quân tử Tàu? Không có một câu trả lời riêng rẽ nào mà ổn cả. Mà có thể tất cả những câu trả lời đó gộp lại mới may ra đúng.


    Dù sao thì đối tượng trên hết là 70 triệu dân VN đang khao khát tự do, dân chủ, nhân quyền, đang đói rách và sống trong sự hổ thẹn, tủi nhục với thế giới văn minh dân chủ, tân tiến.


    Kinh nghiệm 17 năm qua đã cho thấy rõ ràng là những con người tự do như chúng ta đây đã thực sự tỏ ra bất lực trước bạo quyền CSVN. Tình trạng này đã khiến cho các giới chân tu thấy rằng ngoài cố gắng thế tục, con người cần phải nhờ cậy quyền năng của các đấng thiêng liêng mới thành tựu được chính nghĩa tự do, công lý và nhân quyền.


    Ba ngày hội họp cầu nguyện, theo lời Đức Ông Trần Văn Hoài là "dấu chứng của đức tin vào khả năng của tâm hồn có thể thay đổi được vận mệnh của nước nhà, có thể thực hiện được một nền hòa bình chân thật, (không phải nền hòa bình của nghĩa trang, của nhà tù, mà là) nền hòa bình trong đó người hòa với người và thuận ý trời, để toàn dân được hạnh phúc, phát huy được giá trị nhân phẩm của mình.".


    Cuộc chiến tranh của CSVN dưới chiêu bài giải phóng đã gây chết chóc, tang tóc cho hàng triệu người để đi đến kết quả là cả một nền kinh tế sụp đổ, cả một dân tộc sụp đổ, cả một nền văn hóa đạo lý sụp đổ. Người CSVN nhân danh giải phóng, thống nhất nước nhà để giam cầm đầy đọa hàng trăm nghìn người gây đau thương tủi nhục cho hàng triệu gia đình.


    Nước Việt Nam thống nhất của Hồ Chí Minh, sau 17 năm đã càng thêm nghèo đói, với sự gia tang ngày càng dữ dội nạn cờ bạc, đĩ điếm, tham nhũng, hối lộ. Nước Việt Nam ngày nay đã thành một hỏa ngục. Những người cộng sản cũ cũng phải kêu than lên rằng tại Việt Nam ngày nay "ngưiờ ta hối hả bon chen, hối hả kiếm chác. Người ta vội vàng chụp giựt nhà cửa, biệt thự, vị trí, cho con cái đi học, xuất khẩu lao động, đi Tây, mua bán hàng hiếm, hàng phân phối. Mọi cái có đi có lại, qua thư trao tay, qua thư móc ngoặc".


    Trong khi đó, họ "tiếp tục giết hại nhân dân, hũy diệt văn hóa, triệt hại tôn giáo, tiêu diệt nhân tài, phá hoại quốc sản, bần cùng hóa cả một dân tộc".

    Người cộng sản Việt Nam đang tìm đủ mọi cách để củng cố quyền hành, địa vị và quyền lợi của họ và tập đoàn thống trị bằng cách ve vãn chiều chuộng, mua chuộc đồng chí đàn anh Trung cộng và các nhà đầu tư, thương nhân ngoại quốc. Họ bán bừa bãi các tài sản quốc gia, đá quí, ngọc quí, cổ vật cho người ngoại quốc để phòng thân. Trên tay họ bưng dâng những cơ hội đầu tư vô giá cho nước ngoài trên những đĩa bạc, nhưng cả thân mình họ ngâm trong những giếng nước mắt của 70 triệu người dân đói khổ, đau xót tủi nhục. Nếu trước năm 1975, những bàn tay cộng sản trên thế giới đã vấy máu VN thì ngày mai đây những bàn tay của những nhà đầu tư và thương nhân ngoại quốc sẽ có thể vấy máu và nước mắt của hàng triệu ngườ Việt Nam đau khổ. Họ cũing có thể nhìn thấy những giọt nước mắt này trong những ly nước, trong những chán súp của họ tại các khách sạn, các nhà hàng, các phòng trà Việt Nam.


    Dư luận người Việt trong mấy mươi năm qua đã thấy, và nay thì chính những người cộng sản đã giác ngộ cũng nhìn nhận rằng cộng sản Việt Nam là kẻ có tội với quốc dân.
    - Chính họ đã từ bỏ con đường dân tộc để phục vụ quyền lợi nước ngoài;

    - Chính họ đã làm cho VN trở thành một trong năm nước nghèo nhất thế giới, trong khi VN có đủ tài nguyên thiên nhiên và người Việt có thừa xảo năng. Cả nước phải ngữa tay xin ngoại viện.


    - Chính họ đã giết 47,000 nông dân vô tội trong cuộc cải cách ruộng đất;


    - Chính họ đã giết hại gây chết chóc cho 5,000,000 người dân Việt từ năm 1945 tới nay;
    Là những người con của nước Việt, chúng tôi kêu gọi cộng đồng quốc tế và các nhà đầu tư hãy giúp nhân dân Việt Nam chấm dứt một chế độ vô nhân, một chế độ thiếu hẵn tình người, nếu quý vị không còn muốn chứng kiến những thảm cảnh xã hội, những thảm cảnh gia đình và suối lệ của người Việt Nam đau khổ, tủi nhục, đói rách và bị cướp mất nhân cách của họ nữa. Vì những sự kiện nêu trên, chúng tôi tha thiết kêu gọi tất cả các chính phủ trên thế giới và các nhà đầu tư quốc tế hãy tạm thời ngưng chỉ mọi hoạt động đầu tư, mọi hợp tác, mọi thương nghị với chính phủ CHXHCNVN cho đến giờ phút mà nhân quyền, tự do tín ngưỡng và công bằng được tôn trọng và bảo đảm bởi luật pháp và chính phủ; chúng tôi kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ hãy tiếp tục thi hành lệnh cấm vận và chỉ bãi bỏ lệnh cấm vận và bang giao với chính phủ cộng sản Việt Nam khi nao các nguyện vọng chính đáng của dân tộc Việt Nam, như trình bày ở trên, được thỏa mãn.


    Một chính phủ Cộng Sản Việt Nam gây chết chóc cho 5 triệu sinh mạg trong chiến tranh, một chính phủ chịu trách nhiệm về cảnh nghèo đói cùng cực của một dân tộc dồi dào tài năng, xảo năng, một chính phủ tạo ra một nền kinh tế què quặt, một nền giáo dục phá sản, và một xã hội sụp đổ... không thể ngang nhiên tự tại và được sự hợp tác và giúp đở của các nước văn minh, dân chủ cho đến giờ phút chính phủ đó thực tâm, nghiêm chỉnh thay đổi hoàn toàn tận gốc, đi theo chiều hướng các xã hội tân tiến, thực hiện dân chủ đa nguyên, tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhân quyền và dân quyền.


    Đó mới là hành động giúp dân tộc Việt Nam tiến tới một nền hòa bình lâu bền, một xã hội ổn định để quốc tế có thể đến đầu tư và giao thương lâu dài. Và chỉ có hành động đó mới mang lại kết quả mong muốn.


    Trong cuộc gặp gở, trong thân tình tín hữu, chúng tôi cũng kính khẩn thiết khẩn cầu Đức Thánh Cha và các hàng Giáo Phẩm Tòa Thánh hãy cầu nguyện Ơn Trên và dùng ảnh hưởng và uy tín của mình để giải quyết nguyện vọng cho dân tộc Việt Nam, giúp dân tộc Việt Nam ra khỏi cái vực thẳm kinh tế, bàn tay đàn áp tôn giáo, những hành động vi phạm nhân quyền và chà đạp nhân phẩm, mà nhân dân Việt Nam là nạn nhân từ nhiều năm nay. Kính xin Đức Thánh Cha nhận nơi đây lòng tri ân của chúng tôi.


    TS. Dư Phước Long
    Mùa Hè Năm 1995
    San Jose, California

  7. #7
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    2,549
    Thanks
    1
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam



    TỘI ÁC CỦA TRUNG CỘNG

    LÊ VĂN XƯƠNG *


    Tội Ác Của Lãnh Ðạo Tàu Cộng Ðối Với Nhân Loại và âm mưu thôn tính Việt Nam


    Tham vọng lấn chiếm thế giới của Tàu

    Thời kỳ trì hoãn chiến (hay chiến tranh gián chỉ, proxy war) giữa khối Cộng Sản và Tự Do chấm dứt khi Việt Nam Cộng Hoà bị bức tử vào tháng 4 năm 1975, để thế giới bước vào giai đoạn chuyển tiếp tức là lúc Liên Xô can thiệp vào khắp nơi trên thế giới. Giai đoạn này báo hiệu sự cáo chung của Liên Xô, nhưng cũng là một dấu hiệu chỉ ra thời kỳ mà Tàu cộng chuyển qua sách lược xâm lấn các lân bang một cách có quy mô, hệ thống ở khắp nơi. Do vậy, ta cần phải xem xét các điều đã và đang xảy ra đối với các lân bang của Tàu. Năm 1978 khi Liên Xô tung nhân lực, tài lực và vật lực để can thiệp vào nhiều vùng trên thế giới nhằm gắng sức đánh sập Mỹ và Phương Tây, nhưng Liên Xô đã trúng kế Mỹ một cách thảm thương vì tài nguyên của Liên Xô có giới hạn, kinh tế của Liên Xô lại èo uột và sự hiểu biết của Liên Xô về thế giới quá nghèo nàn và một chiều, trong khi Trung cộng lại ngả hẳn sang phía Mỹ thì mọi cố gắng của Liên Xô coi như vô vọng. Do đó, sự tan rã của Liên Xô chỉ còn là vấn đề của thời gian.

    Ðể thưởng công cho Trung cộng, Phương Tây và Mỹ đã giúp Bắc Kinh về kinh tế, kỹ thuật (cả Phương Tây-Mỹ và Trung cộng đều có ý đồ trong sự trợ giúp này, sẽ bàn vào một dịp khác khi thời gian cho phép) và chính trị (giúp Trung cộng có 1 chân trong Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc). Như thế, Trung cộng yên hàn với Phương Tây-Mỹ khi Liên Xô tan rã. Trung cộng không phải lo đối đầu với con gấu Bắc Cực nữa. Tàu biết là đã đến lúc họ phải cần tập trung tối đa nỗ lực nhằm khai thác tối đa, trong thời kỳ lúc quan hệ với Hoa Kỳ đang tốt đẹp để củng cố và phát triển tối đa về kinh tế, kỹ thuật đồng thời chuẩn bị các phương tiện nhằm xâm chiếm các nước lân bang một cách âm thầm thông qua đường lối mua chuộc ngoại giao, kết hợp với kinh tế, quân sự đi liền với đà di dân để đồng hoá các vùng biên giới giữa Tàu và các nước lân bang ( thí dụ rõ nét nhất về âm mưu di dân thâm hiểm này đang xảy ra tại Việt Nam.

    Chính quyền tay sai Việt Cộng thân Tàu Cộng đã cho phép dân Tàu hay là Tàu cộng đã được huấn luyện có quyền qua biên giới Việt-Tàu để đi lại khắp vùng lãnh thổ Việt Nam mà không cần xin chiếu khán hay Visa nhập cảnh. Bắc Kinh cũng đã và đang huấn luyện, dạy tiếng Việt cho những thanh niên Tàu nghèo khổ và không thể kiếm được vợ tại Tàu và đưa họ sang sinh sống tại Việt Nam.

    Chúng ta phải nhớ rằng: Hiện nay có khoảng hơn 100 triệu thanh niên Tàu không thể kiếm được vợ ngay trong nước Tàu vì nạn “Trai Thừa Gái Thiếu” do hậu qủa của chính sách “Một Con” do đảng Cộng sản Tàu đề ra. Những thanh niên tình báo này khi sang Việt Nam thì lấy gái Việt Nam và được lệnh từ Bắc Kinh để định cư tại 1 vùng chiến lược nào đó tại Việt Nam. Với tiền bạc dồi dào được cung cấp từ các nhóm tình báo Tàu trá hình làm con buôn đã nằm sẳn trong nước Việt Nam, các thanh niên này thông qua gia đình vợ Việt, họ sẽ phát triển mạng lưới kinh tế và tình báo khắp Việt Nam. Tại các vùng chiến lược tại Việt Nam, thì nhóm Tàu tình báo chiến lược này với tiền bạc và ưu thế về kinh tế, họ sẽ dần dần nắm hệ thống chính quyền địa phương. Theo thời gian, dân chúng trong những vùng chiến lược này sẽ là Tàu, Tàu lai hay những người có họ hàng thân thiết với Tàu hay có con rễ người Tàu.

    Khi cần có một cuộc trưng cầu dân ý tỏ vẻ “dân chủ kiểu Tàu”, để xem dân chúng ở các vùng chiến lược này có muốn đất đai nơi họ cư ngụ thuộc về Việt Nam hay Bắc Kinh, thì đương nhiên dân chúng vùng này sẽ ngả về phía Bắc Kinh. Như vậy Việt Nam sẽ mất đất đai hay bị Tàu đồng hóa mà Tàu không cần phải đánh chiếm. Lịch sử là một cuộc tái diễn, chuyện Trọng Thủy, Mỵ Châu đã và đang lập lại trên đất nước Việt Nam một cách có hệ thống bởi giới cầm quyền Bắc Kinh và những tên Việt gian Cộng sản tay sai bán nước cho Tàu đang đóng vai lãnh đạo Việt Nam) để rồi từ đó lan rộng ra từng bước một, cộng thêm với sự tiếp tay của các chính quyền tay sai, bù nhìn thân Tàu tại các nước Việt Nam, Lào, Campuchia, Nepal thì một ngày không xa, Tàu sẽ chiếm hay chi phối toàn bộ các nước này. Khi tình hình chín mùi, bọn Tàu sẽ dùng thủ thuật dân chủ bịp bợm (qua hình thức trưng cầu dân ý), kết hợp bạo lực để hình thành các chính quyền địa phương hãy còn mang mầu sắc bản xứ, nhưng thực chất một nửa dân số các vùng ấy là Tàu hay Tàu lai và các lãnh đạo chính quyền ấy đều là Tàu trá hình, để trong vòng không đầy 50 năm nữa hay là hai thế hệ sau, các lân bang này sẽ bị tuyên bố trở thành một tỉnh của Tàu.

    Theo ước tính này thì trong vòng chưa tới 50 năm nữa, tức là khoảng năm 2050 thì toàn bộ vùng Ðông Nam Á sẽ bị Hán hóa hoàn toàn. Khi Ðông Nam Á bị mất vào tay Tàu mà Phương Tây-Mỹ chẳng làm gì được thì Úc Châu, Tân Tây Lan sẽ bị đe dọa và cùng cách thức áp dụng tại các nước Ðông Nam Á. Người Tàu tại Úc, Tân Tây Lan cũng sẽ chiếm ít nhất một nửa dân số để từ đó đưa Úc và Tân Tây Lan thành những tỉnh của Tàu vào khoảng năm 2050. (chúng ta nên hiểu rằng sau tháng 4 năm 1975 khi đàn em Cộng sản Hà Nội tung quân chiếm trọn Việt Nam, thì Bắc Kinh đã có những kế sách xuất cảng người Tàu sang các nước lân bang phía Nam và Tây phương, đây là một sách lược lâu dài và vô cùng tinh vi, Bắc Kinh hiểu rằng phải khống chế Úc Châu mới đẩy Hoa Kỳ sang bên kia quần đảo Hawaii – Hạ Uy Di, tính đến nay không ai có thể biết rõ là có bao nhiêu tình báo người “Việt” nói tiếng Tàu đang nằm vùng và làm việc cho Bắc Kinh khắp nơi tại Úc Châu.

    Sau 30 năm đến nay người “Việt Nam” còn “vượt biên” đến Úc Châu từ Nam Dương-Indonesia, Timor. Nhưng theo tin mới nhất từ Bộ Di Trú Úc thì hầu như những người Việt Nam này thì lại không biết nói tiếng Việt Nam mà chỉ biết nói tiếng Trung Hoa, từ Vân Nam người Tàu có thể đi đường xe hỏa xuống Kualalumpur sang Jakarta và “vượt biển tị nạn” sang Úc. Vì vậy Bắc Kinh mới gọi con đường sắt nối liền Vân Nam và Thái Lan là con đường chiến lược. Xin xem lại đoạn “Kiều Vụ Chính Sách – Chu Tri Lục 3 của X. Y. Thái Dịch Lý Đông A ở đoạn trên).

    Khi Úc đã mất, tất cả các đảo nhỏ ở Thái Bình Dương sẽ bị Tàu xâm chiếm bằng ngả di dân (Nhập cảnh lậu hay di dân chính thức bằng cách hối lộ chính quyền địa phương tham nhũng tại các nước này) và cũng vào khoảng năm 2050, Hawaii sẽ bị Hán hóa. Với đà lấn chiếm thâm hiểm như vậy, thời điểm 2050 thì Tàu sẽ ngang nhiên trở thành thế lực chi phối toàn bộ 2/3 vùng Châu Á-Thái Bình Dương và Ấn Ðộ Dương, một phần Châu Phi, riêng Úc Châu thì coi như đã bị Bắc Kinh xóa tên, vì Úc Châu đất rộng nhưng dân số lại ít, để đẩy Âu Châu và Mỹ co cụm vào thế phòng thủ trên 1/3 diện tích Thái Bình Dương và Vùng Bắc Ðại Tây Dương mà thôi. Riêng Trung-Nam Mỹ thì cũng sẽ bị Tàu khống chế. Mặc khác, thông qua các Cộng Hòa Hồi Giáo thuộc Liên Xô cũ, Tàu sẽ tràn lên hướng Tây Bắc, theo con đường buôn bán tơ lụa khi xưa để chiếm toàn vùng biển Caspian, mạn Nam Nga, Iran, Iraq, Syria, v.v.v. theo đúng con đường mà ngày xưa Thành Cát Tư Hãn đã thực hiện trong thế kỷ thứ 13.

    Theo chúng tôi ước tính chính xác là: Trước năm 2100, toàn bộ thế giới sẽ bị Tàu đô hộ, mọi quyết định về vận mạng thế giới sẽ xuất phát từ Bắc Kinh. Đây là một sự thật được lượng định rõ ràng chứ không phải ảo tưởng, mong các nhà nghiên cứu chiến lược để tâm theo dõi.

    Không phải là Tàu không quan tâm đến thái độ của Hoa Kỳ hay Âu Châu nhưng Tàu đánh giá là: Mạng lưới tình báo Tàu thông qua đạo quân thứ 5 hiện đang hiện diện hơn 60 triệu người khắp thế giới và đang nắm nền kinh tế tại nhiều nước (thí dụ vùng Ðông Nam Á) thì Tàu đủ sức khuấy động, tạo sự bất ổn về tình hình chính trị, xã hội, kinh tế của Hoa Kỳ và Âu Châu. Ở một tầm nhìn chiến lược cao hơn, Tàu nghĩ rằng: Xã hội Phương Tây quá phóng túng và tự do theo chủ nghĩa cá nhân, thì xã hội này sẽ dãy chết trước làn sóng xâm thực một cách từ từ nhưng vô cùng hữu hiệu của Tàu mà Tàu không cần gây chiến tranh toàn diện.

    Nếu bất đắc dĩ Bắc Kinh phải tham gia vào cuộc chiến tranh đối đầu trực tiếp bằng võ lực thì Bắc Kinh sẵn sàng làm liều, giáng trả với tất cả sức mạnh nguyên tử hay chiến tranh cổ điển và bất chấp mọi qui ước, vì Bắc Kinh nghĩ là sau cuộc chiến tranh, với đất rộng, người đông Trung Hoa vẫn còn tồn tại trong khi đối phương gần như bị tận diệt dân số.



    Bài Học Tiêu Biểu

    Ðể minh chứng cho nhận định trên, chúng tôi xin đưa ra đây một số trường hợp cụ thể tiêu biểu:

    a) Khủng Bố: Câu nói để đời với những ai quen với chính trị là thế này: “Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta”. Như vậy Tàu xác định rõ kẻ thù tối hậu của họ là Hoa Kỳ, mà Hoa Kỳ là kẻ thù của các nhóm cực đoan trong thế giới Hồi Giáo. Vậy Hồi Giáo cực đoan là bạn thân của Bắc Kinh. Vì vậy, Bắc Kinh đứng đằng sau vụ 9-11 tại Hoa Kỳ là không sai!

    Chúng ta hãy xem cuốn “Unrestricted Warfare” của hai đại tá Trung cộng là Qiao Liang (Dao Lương) và Wang Xiangsui (Vương Sơn Thủy), viết 3 năm trước khi vụ 9-11 xảy ra ở New York thì rõ (cuốn sách Unrestricted Warfare của nhà xuất bản Pan American Publishing Company, Introduction by Ai Santoli – Al Santoli hiện là thứ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ). Giang Trạch Dân rất thích thú và cho thâu lại thành băng (tape) để Giang xem đi xem lại nhiều lần cảnh toà Tháp Ðôi tại New York bị khủng bố tấn công và sập đổ, (người ta đếm được là họ Giang đã xem đi xem lại tổng cộng 32 lần trong 1 ngày).

    Chúng tôi cũng xin nói rõ là: Tung ra vũ khí hóa học, sinh vật học để khủng bố thế giới cũng là do bàn tay của Bắc Kinh, cho dù kẻ xử dụng vũ khí này là bọn khủng bố cực đoan Hồi giáo (Bắc Kinh chơi trò ném đá dấu tay, đưa vũ khí sinh hóa học, vi trùng học cho bọn Hồi giáo quá khích để giết Mỹ Phương Tây). Nếu cần xử dụng bom bẩn hay vũ khí nguyên tử khi tình hình thực sự bất lợi cho Tàu thì Tàu sẵn sàng làm ngay. Mao Trạch Ðông đã từng tuyên bố: “Nếu chết 500 triệu người Trung Hoa để chiếm cả thế giới thì Trung Hoa sẵn sàng làm”.

    Trung Cộng nghĩ rằng: Nếu thảm cảnh này xảy ra thì xã hội Tây Phương-Mỹ sẽ dễ bị suy sụp vì họ không có nền “kinh tế quốc dân” (kinh tế dân sinh tự túc) theo kiểu tự cung cấp để có thể tồn tại được khi tình hình cực xấu xảy ra và vì sức chịu đựng cực khổ, căng thẳng tinh thần của Mỹ và Tây Phương không được mạnh lắm nếu so với dân Tàu.

    b) Bài Học Từ Các Lân Bang Của Tàu: Chiến thuật “dương đông kích tây” luôn được Tàu xử dụng. Theo nhận định này thì Ðài Loan, Nhật Bản, Triều Tiên là “dương đông” để Trung cộng lấy tiền và hàng hóa, âm thầm thôn tính Miến Ðiện, Việt Nam, Lào, Campuchia, Nepal, Bhutan là “kích tây” để chiếm đất đai và tài nguyên. Kế tiếp sẽ là Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân và xa hơn nữa là Úc, Tân Tây Lan, Hawaii, Iran, Iraq, Pakistan, Ả Rập Saudi và các nước Hồi giáo thuộc Liên Xô cũ (Trung Á). Khi các vùng này thuộc về Tàu thì Ấn Ðộ phải quy hàng, Nga phải xếp giáo, Âu Châu phải quỳ gối và Hoa Kỳ phải gãy cánh. Kết quả, thế giới chỉ có Tàu và Tàu làm chủ mà thôi.

    Chúng tôi muốn nêu vấn đề này lên để cảnh tỉnh thế giới không phải vì quyền lợi của đất nước Việt Nam chúng tôi không thôi, mà vì là Hiểm Họa Liên Hệ Ðến Toàn Cầu Ðang Tiến Tới Gần Kề Do Bắc Kinh Gây Ra. Trường hợp Việt Nam hiện nay chỉ là điển hình cho sách lược thâm hiểm này thôi. Âm mưu thôn tính Việt Nam và các nước Ðông Nam Á của Bắc Kinh:

    Năm 1978 khi Lê Duẩn và Lê Ðức Thọ theo Liên Xô và hăm he xuất cảng cách mạng đỏ sang Ðông Nam Á, đe dọa an ninh của các đồng minh Mỹ và quyền lợi của Mỹ tại đó, thì Ðặng Tiểu Bình coi đó là hành động đe dọa an ninh của Tàu và sau đó xua quân sang đánh Việt Nam gọi là dạy cho Việt Nam 1 bài học (Ðặng bắn 1 mũi tên mà giết chết 2 con chim: Tỏ ra nhiệt tình với Mỹ, nhưng cũng là cách để diệt nhóm Tứ Nhân Bang và những người theo Giang Thanh). Khi Liên Xô sụp đổ thì đảng Cộng sản Việt Nam bị bơ vơ, thế là Tàu lôi kéo cộng sản Việt Nam quay về với Tàu với lời nói đường mật là Mỹ luôn luôn muốn lật đổ các đồng chí đấy”. Ðỗ Mười, Lê Ðức Anh, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, v.v.v. vì đầu óc hẹp hòi và thiển cận, chỉ lo đặt quyền lợi của đảng họ mà quên quyền lợi của dân tộc, cho đến năm 1990 họ vẫn không biết được tối hậu địch nhân, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc ta là Tàu chứ không phải Mỹ”. Vì vậy, sợi dây thòng lọng của Trung cộng cứ thế mà xiết cổ đảng Cộng sản Hà Nội ngày càng chặt để đến nay, sau 15 năm bị Trung cộng chi phối, toàn dân Việt Nam đã trở thành nô lệ cho Tàu, giang sơn gấm vóc Việt Nam đã bị Tàu chiếm đất, nền kinh tế èo uột của Việt Nam hiện nay đang bị Tàu chi phối toàn diện, văn hóa Việt Nam nay đang bị Hán hóa trên mọi mặt, mọi cấp chính quyền từ trung ương tới địa phương đều có cán bộ tình báo người Tàu gài vào điều khiển.

    Như vậy, trên thực tế, Việt Nam đã trở thành một tỉnh của Tàu. Nước Việt Nam đã mất vào bàn tay tham lam của Bắc Kinh. Người Tàu nay được quyền đi lại tự do trên khắp lãnh thổ Việt Nam . Số người Tàu hiện nay tại Việt Nam được ước tính là khoảng trên 3 triệu người đang có mặt thường trực và đang nhập “hộ khẩu” ào ạt vào Việt Nam để hợp thức hóa tình trạng cư trú. Trong vòng 5 năm tới, số này có thể lên đến 10 triệu người. Chợ Lớn nay đã thành một thành phố Tàu, đảo Phú Quốc chỉ trong vòng 10 năm nữa có thể trở thành một Singapore thứ hai. Tình hình này không những đang xảy ra tại Việt Nam, Lào, Campuchia mà còn đang xảy ra tại Miến Ðiện, Nepal, Bhutan, Kyrgystan, Bắc Hàn, Phi Luật Tân và các hòn đảo tại Thái Bình Dương nữa.

    Song song với nỗ lực biến Phú Quốc thành một Singapore thông qua bàn tay người Tàu ở Hong Kong, Thái Lan hay Singapore, thậm chí cả từ Ðài Loan, thì nay Bắc Kinh cũng đang thực hiện một nỗ lực vô cùng quan trọng khác là: “Sẽ tìm cách chiếm lưu vực sông Hồng Hà ở Bắc Việt Nam và khu vực Biển Hồ của Campuchia”. Với đà lấn chiếm này thì chỉ trong vòng 15 năm nữa thôi Trung cộng sẽ kiểm soát 2 vùng quan trọng này ở Ðông Dương. Tại sao chúng tôi tiên đoán như vậy ? Xin thưa: Về phương diện phong thủy thì đảo Hải Nam của Tàu và Biển Hồ có vị trí đối xứng, vùng châu thổ sông Hồng có thể trấn áp vùng Hoa Nam của Tàu (có nguồn gốc từ dãy Hy Mã Lạp Sơn) và toàn thể nước Tàu. Vì vậy, Bắc Kinh tìm mọi cách phải chiếm Bắc Việt đầu tiên để phá thế phong thủy nguy hiểm cho nước Tàu, sau đó sẽ từng bước chiếm toàn thể Việt Nam và cả vùng Ðông Nam Á, theo đúng như những điều Cụ Lý Ðông A đã tiên đoán cách đây hơn 60 năm.

    Một vài hòn đảo của Campuchia dành cho Tàu xử dụng, dự án làm kinh đào ở Nam Thái Lan ký kết với Tàu và một số hòn đảo của Miến Ðiện hiện đang được Tàu cho xây cất các công sự hạ tầng về kinh tế, quân sự, tiếp vận, phòng thủ, tất cả đều nằm trong ý đồ chiến lược đen tối xâm chiếm Á Châu của Bắc Kinh.

    Con đường muôn thuở của sách lược Hán hóa của lãnh đạo Tàu là như thế này “kết hợp kinh tế, quân sự, ngoại giao, di dân”, để ép buộc các lân bang phải tương nhượng một vùng lãnh thổ chiến lược nào đó, rồi đưa thêm dân Tàu tới đó để biến các vùng đó thành các vùng do người Tàu thống trị, trong tường kỳ hủy diệt văn hóa của người bản xứ, biến vùng ấy, nước ấy thành một tỉnh của Trung Hoa.

    Tất cả điều đó, Trung cộng đang dốc toàn lực tiến hành trên quy mô lớn nhờ Bắc Kinh có nhiều tiền do thặng dư mậu dịch của Tàu với thế giới đang gia tăng từng ngày, đến khi thế giới nhìn thấy thì đã trễ. Tàu đang tuôn hàng hóa ồ ạt sang Việt Nam, Lào, Campuchia, Miến Ðiện, Nepal, Bắc Hàn, Krygystan qua đường biên giới với giá rẻ mạt nhằm hủy diệt nền “kinh tế quốc dân” của các lân bang, đồng thời gây bất ổn trong vùng biên giới, nắm chặt các nhóm lãnh đạo thân Tàu tại các nước này, nhằm gây sức ép buộc các chính quyền thân Tàu này cắt đất, dâng biển cho Tàu và phải mở cửa biên giới để người Tàu có quyền đi lại tự do trên lãnh thổ các nước này. Ðây là sách lược “trộn lẫn một số nhỏ với khối lớn là 1 tỷ 3 người Tàu” nên chẳng bao lâu nữa, các quốc gia ấy sẽ trở thành tỉnh lỵ của Tàu là vậy.

    Nếu xét về phương diện chiến lược thì: Tàu rất hãnh diện là đã kết hợp mọi cách đánh cao siêu nhất mà không phải nổ súng, không phải gây chú ý nơi dư luận quốc tế. Ta có thể gọi sách lược này của Tàu là “lấy nông thôn bao vây thành thị (Phương Tây-Mỹ) bằng kinh tế, dân số, kết hợp với quân sự, ngoại giao”.
    Nhưng Bắc Kinh đã lầm lớn!

    Thái Ðộ Của Chúng Ta Với Tàu

    Không một dân tộc nào trên thế giới hiểu rõ dã tâm thâm độc của Tàu bằng chính người Việt Nam và cũng chẳng có dân tộc nào trên thế giới có nhiều kinh nghiệm xương máu với Tàu hơn dân Việt. Cho nên Tàu rất úy kỵ và muốn tiêu diệt Việt Nam là lẽ tất nhiên.

    Với tư cách là một nạn nhân lâu đời của Tàu và trước thảm cảnh là đất nước chúng tôi đang bị Tàu chiếm đóng thông qua nhóm bù nhìn tay sai của Tàu là đảng Cộng sản Hà Nội đang thi hành mọi chỉ đạo từ Bắc Kinh, chúng tôi long trọng lên tiếng cảnh tỉnh toàn thế giới về các âm mưu thâm độc của Bắc Kinh đối với toàn thể nhân loại.

    1) Ðối với các nước Ðông Nam Á: Chúng tôi phải nhấn mạnh rằng: “Chúng ta đều là dân Bách Việt cả”. Nay Việt Nam đang bị Tàu xâm lấn thì chẳng mấy chốc cả Phi Luật Tân, Mã Lai, Nam Dương, Úc, Tân Tây Lan, Ấn Ðộ, v.v.v. cũng sẽ rơi vào bàn tay tham lam của Bắc Kinh mà thôi. Vì thế, các quốc gia nằm trong vùng Ðông Nam Á, Nam Á hãy nhớ một điều là: Quý vị đang là mục tiêu kế tiếp trong tiến trình nô dịch toàn cầu của Bắc Kinh. Vậy quý vị cần xác định “tối hậu địch nhân của quý vị và của dân tộc Việt Nam chúng tôi chính là giới lãnh đạo Bắc Kinh”. Do đó, các bạn phải hợp tác với Hoa Kỳ, để kiên quyết và nhất định chống lại chủ nghĩa bành trướng Hán tộc do Bắc Kinh chủ trương.

    2) Ðối với thế giới Hồi Giáo: Chúng tôi cần phải nói thế này: Nói chung, tôn giáo là để phục vụ con người, cho nên quý vị đừng để tôn giáo hoặc những kẻ lợi dụng tôn giáo cấu kết với Trung cộng, để giúp Bắc Kinh thực hiện được ý đồ bành trướng Hán tộc đi khắp nơi trên thế giới, để rồi chính các quốc gia của quý vị, tôn giáo của quý vị sẽ là mục tiêu thôn tính kế tiếp của Bắc Kinh. Chuyện này chắc chắn sẽ xảy ra vì Trung cộng đang rất đói khát về năng lượng dầu hỏa và Bắc Kinh rất muốn chiếm các mỏ dầu hoả trên đất nước của quý vị khi thời cơ đến (nhất là chiếm các mỏ dầu của Iran ). Vì thế, chúng tôi kêu gọi khối Ả Rập hãy cảnh tỉnh trước âm mưu thâm độc của Bắc Kinh và đừng để mình phải làm con vật tế thần của Bắc Kinh trong công cuộc chống Mỹ. Nếu mất Hoa Kỳ thì mưu đồ thôn tính toàn cầu của Trung Cộng coi như đã hoàn tất.

    3) Ðối với Âu Châu: Chúng tôi cần nhấn mạnh thế này: Nếu Trung cộng thống trị thế giới thì cả Âu Châu sẽ bị Tàu chiếm đoạt cho bằng hết, ngọn cỏ cũng chẳng còn chứ nói gì đến giá trị văn hóa La-Hy, chủ nghĩa cá nhân hưởng thụ. Vì thế, Âu Châu cần hợp tác mật thiết với Hoa Kỳ trong việc ổn định thế giới mới. Nhất là Pháp quý vị đừng vì một chút tư lợi nho nhỏ trước mắt do Bắc Kinh đem đến cho quý vị, để rồi quý vị trở thành công cụ cho Bắc Kinh hủy diệt nhân loại và cả quý vị nữa trong tương lai rất gần.

    4) Với toàn thể nhân loại: Chúng tôi cần phải nói thế này: Hoa Kỳ không phải là quốc gia đế quốc như nhiều người lầm tưởng, quá khứ và hiện tại đã chứng minh như vậy và tương lai “Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ là một nước Tiền Duy Dân đang dẫn loài người tiến lên nền Nhân Chủ Pháp Trị”. Nếu quyền lợi của Hoa Kỳ và của quốc gia quý vị có mâu thuẫn thì đó cũng chỉ là mâu thuẫn tạm thời. Tối hậu địch nhân của nhân loại chính là giới lãnh đạo tham lam, tàn ác Bắc Kinh. Vì thế, chúng tôi kêu gọi toàn thể loài người văn minh tiến bộ trên thế giới, không phân biệt màu da, tôn giáo, chủng tộc, tất cả hãy sát cánh cùng Hoa Kỳ trong sứ mệnh cao cả – “tiêu diệt âm mưu nô lệ hoá con người” của Bắc Kinh hầu đưa nhân loại tiến vào thời kỳ Nhân Chủ Pháp Trị đầy tốt đẹp.

    * Chúng tôi cũng kêu gọi dân chúng hiện nay đang sống dưới các chế độ độc tài, độc đảng các bạn hãy can đảm, mạnh mẽ đứng lên lật đổ các chế độ độc tài, độc đảng, tham lam, tham nhũng, phản dân hại nước ấy, nhằm thiết lập một chế độ dân chủ tự do thật sự trên quê hương của các bạn. Không ai có thể làm việc này thay cho các bạn được. Các bạn phải làm trước rồi sự trợ giúp mới tới sau. Dân Chủ – Tự Do là sản phẩm tư tưởng và quyền căn bản của con người chứ không phải của riêng ai, nó cũng không phải là của riêng Âu Châu hay Mỹ Châu. Chỉ có các chế độ độc tài, độc đảng, tàn ác, tham lam, tham nhũng mới sợ tiếng nói Tự Do – Dân Chủ. Cho nên các chế độ độc tài, độc đảng, tham lam, tham nhũng này đang là đồng minh hay tay sai thân tín của chủ nghĩa bành trướng Ðại Hán của Bắc Kinh.

    5) Ðối với lãnh đạo đảng Cộng sản Trung cộng ở Bắc Kinh: Hôm nay đây, chúng tôi gởi đến cho các ông một tính hiệu rất rõ ràng. Ðó là: Các ông đừng tưởng rằng dã tâm nham hiểm của các ông đã lừa bịp được hơn 80 triệu người Việt tại Việt Nam và hơn 2 triệu người Việt tại hải ngọai. Các ông đã lầm to! Ðã có một nhóm người Việt Nam với trí tuệ siêu quần họ thấy dã tâm ấy của các ông từ hơn 60 năm trước. Ngày nay, lực lượng bí mật ấy ngày càng lớn mạnh và đang kết hợp với Trung Tâm Quyền Lực Hoa Kỳ trong cuộc chiến tối hậu, hầu đem lại sự tốt đẹp cho nhân loại mà các ông đang tìm cách phá hủy đi để thỏa mãn tham vọng điên cuồng, không tưởng của các ông là: Khống chế thế giới.

    Hôm nay đây chúng tôi thành thật nói với nhóm lãnh đạo Bắc Kinh rằng (nhân dân Trung Hoa với dân số 1 tỷ 3, nếu kể thêm người Tàu hải ngoại thì khoảng 1 tỷ 360 triệu): Các anh không sợ sức mạnh của Hoa Kỳ à ? Các anh nghĩ rằng Hoa Kỳ không biết gì về các ý đồ thâm độc của các anh sao ? Các anh quá lầm lẫn! Nếu các anh không biết hoặc cố tình không biết, chúng tôi sẽ nói cho các anh biết: Khi cuộc chiến nổ ra thì không một chiếc máy bay, hỏa tiễn nào của các anh có thể cất cánh hay phóng lên được cả. Cũng chẳng có chiếc tàu ngầm, tàu nổi nào của “Hồng Quân” các anh có thể rời khỏi cái hồ nhỏ ở vùng biển Hoàng Hải hay Nam Hải được đâu. Và tệ hại hơn nữa, nếu cần thiết để cứu nhân loại này thì “người ta” cũng sẽ sẵn sàng cho nổ tung đập Tam Khẩu ngay lập tức. Lúc đó các anh sẽ chết ít nhất cũng hàng trăm triệu người. Các anh nên biết người biết ta mà liệu sức mình! Các anh muốn chết 500 triệu thì “Người Ta” sẽ cho các anh chết 700 triệu mà họ chẳng hối hận gì cả, vì các anh muốn đánh chiếm và thống trị toàn thế giới.

    Chúng tôi cũng nói thật cho các anh rõ: Hiện tại sách lược đã có vấn đề chỉ còn là cân nhắc về mặt đạo đức đấy thôi. Không ai muốn chiến tranh, vì chiến tranh đem đến cho con người quá nhiều tang thương, chết chóc hẳn nhiên là những người có lương tâm trong sáng không ai muốn chiến tranh xảy ra, nhưng nếu lấy chiến tranh để giải quyết chiến tranh hầu đem đến một nền hòa bình muôn thuở cho nhân loại này, cho thế giới này không bị diệt vong, thì Hoa Kỳ sẽ phải đi vào chiến tranh bằng tất cả sức mạnh và sự khôn ngoan của họ vậy.

    Chúng tôi cũng nói rõ với hai ông Giang-Hồ (Giang Trạch Dân-Hồ Cẩm Đào) và toàn ban lãnh đạo của đảng cộng sản Trung cộng là: Khi chúng tôi đã vạch mặt chỉ tên kẻ thù thì không còn gì để khoan nhượng nữa. Bắc Kinh mới chỉ hiểu và nắm Việt Nam thông qua những đám Cộng sản Hà Nội tự nhận là lãnh đạo Việt Nam đang làm tay sai bù nhìn cho Bắc Kinh mà thôi. Ngoài ra, tuyệt đại đa số người dân Việt Nam vô cùng phẫn nộ trước hành động bán nước, làm tay sai cho Trung cộng của nhóm Việt gian Cộng sản Hà Nội! Người dân Việt Nam nguyện đem hết sức mình để chống lại đường lối xâm chiếm, xâm lăng đồng hóa Việt Nam của Bắc Kinh. Chúng tôi rất hiểu nhân dân Việt Nam chúng tôi. Bình thường thì người Việt Nam rất hiền hoà và hiếu khách, rất bền bĩ và chịu đựng, nhưng một khi đã phải phản ứng, thì họ phản ứng rất mãnh liệt đến độ không ai có thể ngờ được. Lịch sử đã chứng minh: Tôn Sĩ Nghị đem hơn hai trăm ngàn quân (200 ngàn) vào xâm lăng Việt Nam nhưng khi thất bại, trốn chạy về Tàu chỉ còn chừng 200 quân còn sống sót. Thoát Hoan cũng đem cả trên mấy trăm ngàn quân thôn tính Việt Nam nhưng thua trận tả tơi, trốn thoát về Tàu với chừng 100 quân còn sống. Ngày hôm nay đây, tình báo (và hồng quân) Trung cộng đang giả dạng làm người Việt Nam để chiếm đất Việt Nam, lấy vợ Việt Nam, tiêu tiền giả Việt Nam và dùng chất độc để đầu độc người dân Việt Nam, để lần hồi biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung Hoa. Chúng tôi xin nói rõ: Khi nhân dân Việt Nam chúng tôi đã phản ứng thì dù có 10 triệu người Tàu đến Việt Nam cũng sẽ bị diệt sạch. Lúc đó người dân Việt chúng tôi chẳng có lỗi lầm gì cả, vì chính Trung cộng là kẻ xâm lăng và muốn tiêu diệt dân tộc chúng tôi, vì sự sống còn buộc lòng chúng tôi phải tự vệ.

    6) Chúng tôi kêu gọi nhân dân Trung Hoa: Chỉ có các bạn mới cứu được chính các bạn và con cháu các bạn. Cuộc chiến tranhh toàn diện này (một bên là thế giới tự do do Hoa Kỳ lãnh đạo và bên kia là tập đoàn Cộng sản và khủng bố do Bắc Kinh lãnh đạo) không phải là “không thể tránh được”. Nếu các bạn biết đứng lên lật đổ tiêu diệt chế độ Cộng sản Bắc Kinh, thì các bạn sẽ tiết kiệm được xương máu của chính các bạn và con cháu các bạn rất nhiều, nếu không thì hậu quả sẽ không sao lường được cho dân tộc và cho đất nước các bạn.

    * Ðặc biệt với các dân tộc Hoa Nam : Các bạn và dân tộc Việt Nam chúng tôi và các dân tộc ở vùng Ðông Nam Á, chúng ta có chung một nguồn gốc tổ tiên là Bách Việt. Sự sung mãn của Hoa Nam sẽ biến mất mau chóng với những tàn phá, mất mát vô cùng lớn lao, khi chiến tranh toàn diện giữa thế giới và Bắc Kinh xảy ra. Vì thế các bạn phải tự cứu mình trước, đừng tin hay trở thành vật thí thân cho giới lãnh đạo Bắc Kinh nòi Hán tộc. Lãnh đạo Bắc Kinh chỉ luôn luôn tìm cách đồng hóa và tiêu diệt dòng Bách Việt chúng ta mà thôi. Vậy các bạn hãy đứng lên, sát cánh cùng nhân loại trên thế giới nhằm tách rời khỏi bàn tay thâm độc của Bắc Kinh và thiết lập một chính phủ Hoa Nam – Bách Việt, tách biệt ra khỏi bàn tay cai trị tàn ác của Hán tộc phương Bắc.

    7) Với Hoa Kỳ: Trước dã tâm thâm độc, tàn ác của giới lãnh đạo Bắc Kinh đối với nhân loại, hôm nay đây chúng tôi chính thức yêu cầu: Hoa Kỳ xử dụng tất cả sức mạnh kinh tế, kỹ thuật, quân sự của mình để ngăn chặn các âm mưu thâm hiểm này của Bắc Kinh trong ý đồ xâm lược thế giới, đồng hóa các nước nhỏ, tiêu diệt các nền văn minh khác và Hán hóa toàn cầu. Nếu vạn bất đắc dĩ không thể tránh được, thì Hoa Kỳ cần phải xử dụng sức mạnh quân sự tối ưu của mình để đập tan chế độ độc tài, tham lam, tàn ác của Bắc Kinh để cứu chính dân Trung Hoa và cứu loài người yếu. Tội ác chống nhân loại của nhóm lãnh đạo Bắc Kinh đã đến thời điểm cực kỳ nghiêm trọng. Nó tội lỗi và tàn độc hơn bất cứ chế độ độc tài, tàn ác nào từ xưa tới nay trong lịch sử nhân loại.
    Ðối với nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước: Chúng tôi kêu gọi mọi người cần ý thức thật rõ ràng về việc Trung cộng đã thực sự chiếm lĩnh Việt Nam qua bọn tay sai, bù nhìn, tội đồ của dân tộc Việt Nam là đảng Cộng sản Hà Nội, do đó đảng Cộng sản Hà Nội chỉ còn là công cụ để cho Bắc Kinh thao túng Việt Nam và đồng hóa dân ta một cách âm thầm mà thôi. Trong tình huống này, sắp tới đây, Bắc Kinh sẽ kiểm soát quân đội Cộng sản Việt Nam từ cấp trung đội trở lên. Mọi người Việt Nam bất cứ ở đâu, cũng sẽ bị Bắc Kinh khống chế chặt chẽ. Nguồn sống của dân ta sẽ bị tước đoạt hết. Dân ta chỉ còn là những kẻ nô lệ trên chính quê hương mình, phục vụ cho những ông chủ mới là những người Tàu trá hình làm người Việt Nam , đang “lãnh đạo” đất nước Việt Nam . Lịch sử đã dạy cho chúng ta thấy, gần 700 năm trước đất nước chúng đã gần như bị tiêu diệt bởi nhà Minh. Vậy chúng ta có thể nào an tâm hưởng thụ, bịt mắt che tai ngồi im nhìn thảm cảnh đau thương này xảy ra cho chúng ta và dân tộc chúng ta một lần nữa hay không? Không! Ngàn lần không phải không các bạn?

    Vì vậy, chúng tôi kêu gọi tất cả mọi người Việt Nam trong và ngoài nước: Không phân biệt đảng phái, chính kiến, tôn giáo
    Chúng ta có bất cứ thứ vũ khí gì thì xử dụng vũ khí ấy, để tiêu diệt hết mọi thành phần làm tình báo, gián điệp, tay sai cho Trung cộng, được Bắc Kinh gài vào trá hình làm người Việt sinh sống tại Việt Nam, để thực hiện ý đồ bành trướng Hán tộc và tiêu diệt văn hóa cũng như đồng hóa dân tộc Việt Nam.

    Chúng ta nhất định không để chuyện Trọng Thủy – Mỵ Châu tái diễn một lần nữa trên đất nước Việt Nam của chúng ta. Tiêu diệt nhóm tình báo, gián điệp và làm tay sai bán nước cho Bắc Kinh chúng ta không có lỗi gì cả, vì sự tồn vong của dân tộc buộc lòng chúng ta phải hành động, để cứu lấy quê hương thoát khỏi ách nô lệ của người Tàu và dân tộc chúng ta không bị diệt chủng bởi họa Bắc Phương.

    Nhưng trước hết, nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước, chúng ta phải nhanh tay kết hợp nhau lại để lật đổ bọn cầm quyền bán nước nguy hiểm là nhóm Cộng sản Hà Nội hiện đang làm tay sai cho Bắc Kinh để thực hiện các đường lối Hán hóa Việt Nam của Bắc Kinh.

    Thế giới sẽ cứu giúp chúng ta nhưng chúng ta phải tự cứu mình trước đã. Do đó chỉ có chúng ta mới cứu dân tộc chúng ta được. Hoa Kỳ sẽ sát cánh cùng dân tộc Việt Nam và các dân tộc khác trong cuộc chiến tranh thần thánh này để “đập tan âm mưu bành trướng để thống trị toàn thế giới của Hán tộc của Bắc Kinh” hầu đem lại vinh quang, hạnh phúc, ấm no cho xứ sở Việt Nam và cho cả loài người nữa.

    Lê Văn Xương
    Viethoc

  8. #8
    Join Date
    Sep 2008
    Posts
    5,125
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Quả là nhảm nhí mà cũng trương lên . TT Obama đã từ bỏ chuyến đi cùng 8 nhà được giải Nobel hòa bình tới Hiroshima nhằm ngày kỹ niệm Mỹ thả bom nguyên tử . Đến nay bênh tật vẫn còn hằn trên lưng người Nhật . Mỹ là tội đồ Thế giới . Nếu có tòa án tội đồ thì 2/3 TT Mỹ sẽ bị đưa ra xử .

    Sống vì Tổ Quốc-Dân Tộc Việt Nam .
    ( Ai là người Việt Nam thì phải biết yêu nước . )



    -Không theo Đại Thừa - Tịnh Độ để đưa Dân tộc diệt vong .
    -Không tiếp tay làm tay sai để nô lệ Hán tộc 1.000 năm .
    -Không tiếp tay cho thực dân ngoại bang và Vatican đô hộ Việt Nam .

    Việt Nam anh hùng - Bền vững muôn năm .



  9. #9
    Join Date
    Nov 2009
    Posts
    2,423
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Tên điên đùng lải nhãi đạo trong này nũa ....Thú nhủ U là vô thần ....the worse kind òf human being .....chanhphap thò CS .....là bủng bô cho cộng sản ....
    Lunatic chanhphap


    this is what you worship


    BTY : I don't waste my time reading your post .....LUNATIC

  10. #10
    Join Date
    Nov 2009
    Posts
    2,423
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Tội ác CS VN
    nhũng post này không cho chanhphap coi nhủng cho nhũng nguòi đi dạo coi ....so I don't need your comment lunatic




  11. #11
    Join Date
    Nov 2009
    Posts
    2,423
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Tiếp tục tội ác CSVN








  12. #12
    Join Date
    Nov 2009
    Posts
    2,423
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Tiếp tục tội ác CSVN







  13. #13
    Join Date
    Dec 2009
    Posts
    2,549
    Thanks
    1
    Thanked 2 Times in 2 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Quote Originally Posted by ChanhPhap84 View Post
    Quả là nhảm nhí mà cũng trương lên . TT Obama đã từ bỏ chuyến đi cùng 8 nhà được giải Nobel hòa bình tới Hiroshima nhằm ngày kỹ niệm Mỹ thả bom nguyên tử . Đến nay bênh tật vẫn còn hằn trên lưng người Nhật . Mỹ là tội đồ Thế giới . Nếu có tòa án tội đồ thì 2/3 TT Mỹ sẽ bị đưa ra xử .



    Tui đã cảnh cáo với các bạn là tên Sư Cọ này đang là "cò mồi" cho CS vì cái "túi Tham Tiền" nó đang kêu hỗng thấy sao? Bọn Sư Quô'c Doanh này giả vờ đem Chánh Pháp hay Lý Pháp gì gì đó để giảng dạy đời cho anh Yankee nhưng chính mấy Sư Sãi như Trí Quang "dụ dỗ" mấy anh Yankee làm bậy chứ ai vô đây mà kiếm chiện vu khống oan cho mấy anh Yankee! Ba cái chuyện từ hồi "năm một ngàn chín trăm hồi đó" cứ lượm lại để "lải nhải" để "làm tiền" mấy anh Yankee và làm chuyện tào lao không à! Chuyện nội bộ của ngưòi ta thì ưa xía cái mòm thúi vào! Mà hể các nhân dân VN trong nước kêu gọi giúp đỡ thì đứa nào đứa nấy cũng trốn mất tiêu có đứa nào lên tiếng mà viết được một bài cho nó coi được không? Nước VN hiện nay ra sao chúng cũng không màng tới mà bảo là tôi yêu tổ quốc! Yêu Dân là Yêu Tổ quốc! Còn yêu Tiền là Yêu Đảng!

    Bây giờ nghe ông Bùi Tín (Cựu Cán Bộ của Đảng) nói gì về CTT Diệm nè! Chính ông Bùi Tín cũng confessed là Hoa Kỳ KHÔNG có chủ trương giết hai anh em Ông Diệm nhưng ho cũng có quyết định riêng là loại bỏ ông Diệm chứ không có chủ trương giết ông Diệm!

    BÙI TÍN LUẬN VỀ TT DIỆM

    PhoNang 2010/10/31
    Đây là một bài trích từ báo Đẹp Weekly . báo Đẹp Weekly trích từ bài phỏng vân của Bảo Vũ ( phóng viên đài Phát thanh Việt Ngữ Úc )

    Ông Ngô Đình Diệm là một nhân vật lịch sử.
    Với thời gian 42 năm nhìn lại, người ta mới có thể nhìn rõ hơn.
    Người ta có nhiều ý kiến rất khác nhau, thậm chí đối lập nhau về nhân vật lịch sử nàỵ

    Có người cho là ông ta là nhân vật hoàn toàn tiêu cực. Đặc biệt là những đánh giá ở Hà Nội thì cho đến nay Hà Nội vẫn cho rằng ông là con người phản động, tay sai của Mỹ, của Pháp, v.v..

    Đặc biệt, có một số người nữa, như Phật Giáo chẳng hạn, thì coi ông như một đối thủ, một người đã đàn áp tôn giáọ Còn trong những anh em gọi là quốc gia cũ thì có những đánh giá khác nhau: Người thì phê phán kịch liệt; nhưng người thì cũng ca ngợị

    Đối với tôi, tôi thấy rằng ta cần phải có một cách nhìn rất công bằng với lịch sử.

    Tôi suy nghĩ về nhân vật này bởi vì tôi biết ông Ngô Đình Diệm ngay từ khi tôi còn nhỏ
    :


    Năm 1933 khi ông Bảo Đại trở về nước trực tiếp chấp chính và làm việc cải tổ nội các thì ông Ngô Đình Diệm được cử làm thượng thư bộ Lại
    . Tức là đứng đầu nội các Nam Triều gồm có 6 vị thượng thư.

    Ông cụ thân sinh ra tôi là thượng thư bộ tư pháp cũng cùng thời gian đó.
    Về sau này ông Diệm lên làm Thủ Tướng và làm Tổng Thống và đến năm 1963 thì ông chết trong cuộc đảo chính bi thảm ngày mùng 1 tháng 11 năm 63.

    Khi nhìn lại tất cả các tài liệu, tôi cho rằng ông Diệm là một người yêu nước, một người đã từng chống Pháp.
    Mà do chống Pháp cho nên ông ta làm Thượng Thư Bộ Lại chỉ có 3 tháng thì ông ta xin từ chức.


    Mà nguyên nhân xin từ chức thì bây giờ theo tôi tìm hiểu, chính là vì ông ấy muốn chính phủ Pháp phải giao lại cho chính phủ Nam Triều các quyền nội trị ở BắcKỳ y như ở Trung Kỳ theo như quy định của Hiệp Định Patenôtre (ký hồi năm 1884).

    Nên biết sau này, (vào năm 1887, ) người Pháp đã sửa chữa lại Hiệp Định Patenotr
    e.


    Đòi hỏi thứ nhì của ông Diệm là ông đòi Pháp phải để cho Viện Dân Biểu Trung Kỳ và Viện Dân Biểu Bắc Kỳ phải có nhiều thực quyền hơn.
    Hai đề nghị này bị người Pháp phản đối cho nên ông Diệm đã từ chức.


    Khi ông từ chức thì tất cả anh em trong nhà không ai bằng lòng.Từ các ông anh là ông Ngô Đình Thục, ông Ngô Đình Khôi, cho tới những người em như Ngô Đình Luyện, Ngô Đình Cẩn, Ngô Đình Nhu, v.v. đều phản đối. Nhưng mà ông ấy kiên quyết từ chức.

    Ông Diệm đã treo ấn từ quan với thái độ rất khẳng khá
    i.


    Sau này khi ông ấy chết thì tôi được biết là chính người Mỹ đã quyết định loại bỏ ông ấỵ Tất nhiên là Mỹ không chủ trương giết một cách tàn ác như thế đâu.

    Thế nhưng Mỹ muốn rằng ông Diệm phải từ bỏ người em Ngô Đình Nhu và nhất là cô em dâu là Lệ Xuân, là người rất là khó chịu và làm mất uy tín của ông. Thế nhưng ông đã không nghe, và ông đã giữ nguyên cả ông Nhu và giữ nguyên cô Lệ Xuân cho nên Mỹ quyết định tha
    y.

    Tôi nghĩ đấy cũng là thái độ rất ngay thật.Nguyên nhân là ông ấy không muốn cho Mỹ đưa nhiều quân vào, không muốn mở rộng chiến tranh ra.

    Tôi nghĩ đấy là một thái độ rất tiến bộ, rất có lợi cho dân tộc. Do đó tôi coi ông Ngô Đình Diệm là một con người yêu nước.

    Ông Diệm là một con người học hành xuất sắc từ nhỏ; bởi vì năm 28 tuổi ông đã là tri huyện của Hải Lăng. Đã thế, học trường Hậu Bổ ra, ông ấy đứng thứ Nhất. Thế rồi ông làm Tuần Phủ, tức đứng đầu cả tỉnh Phan Thiết từ năm mới 30 tuổ
    i. Sau này, khi vào Huế , ông làm Thượng Thư Bộ Lại, tức là đầu Triều, năm có 32 tuổi, tức là trẻ nhất trong tất cả các vị thượng thư.

    Ông là người có thái độ ngay thật như thế; cho nên, công bằng mà nói,
    tôi nghĩ lịch sử cần đánh giá ông Diệm là một con người vì dân tộc, một con người yêu nước chân chính.

    Tuy nhiên ông có những nhược điểm như xây dựng gia đình trị, như chưa hiểu tất cả những giá trị của dân chủ, v.v. Theo tôi nghĩ đấy là những khiếm khuyết của ông Diệm.

    Lời người viết bài :

    Muốn biết một người chân thật hay không thì khi nhìn lá số Tử Vi Đẩu Số của người đó...thì tay nhà nghề có thể đoán 80 - 90 % tánh tình người đó rồi...

    Chúng tôi chấm lá số Tử Vi cho Bùi Tín năm xưa...Khi ông ra sách đầu tiên tại ngoại quốc...

    Bùi Tín là người nói thật lòng...

    Một tay có thể luận đàm thế sự một cách thẳng thắn được .




  14. #14
    Join Date
    Jun 2001
    Location
    VN
    Posts
    2,115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    trời ơi, tay nguyễn đình thắng này năm ngoái có lên paltalk nói cần mấy ngàn USD làm chương trình gì đó, thế là quyên góp được vài trăm,

    Chen nè

  15. #15
    Join Date
    Nov 2009
    Posts
    2,423
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Default Re: TỘi Ác cỦa ĐẾ quỐc mĨ trong chiẾn tranh viỆt nam

    Lắng nghe tên lãnh sủ nói vói công nhân Việt ỏ Jordan .....du côn hết chỗ nói .



    Và kết quả TS Nguyễn Đình Thắng cúu cô Phuỏng Anh đến nuóc Mỹ ... con cháu VNCH thành công giúp 1 nguòi khốn khổ

    Từ Jordani Đến Hoa Kỳ. Nạn Nhân Buôn Người Đến Nơi An Toàn
    FRIDAY, 9. JULY 2010, 01:19:36
    Từ Jordani Đến Hoa Kỳ. Nạn Nhân

    Buôn Người Đến Nơi An Toàn


    Ngày 7 tháng 7 một nạn nhân của vụ buôn lao động ở Jordani lên đường định cư sau khi được Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc và chính phủ Hoa Kỳ thừa nhận tư cách ti nạn.

    Cô Phương Anh, sau hơn hai năm lánh nạn và trú ẩn ở Thái Lan, cuối cùng đã đạt ước nguyện hít thở không khí tự do ở Hoa Kỳ.

    “Em rất cảm ơn cộng đồng người Việt ở hải ngoại đã cưu mang, giúp đỡ cho em trong suốt thời gian qua,” Cô phát biểu tại phi trường Bangkok trước khi lên máy bay.

    Tháng 2 năm 2008 Cô Phương Anh và 175 nữ công nhân Việt Nam khác đình công để phản đối sự bóc lột và ngược đãi của W&D Apparel, một hãng chuyên của người Đài Loan làm chủ. Hãng này chuyên cung cấp đồng phục cho hai đại công ty ở Hoa Kỳ.



    Cô Phương Anh và Ts. Thắng ở phi trường Bangkok, Thái Lan,
    7/7/10 (ảnh CAMSA)


    Tổng giám đốc hãng W&D Apparel đã huy động nhân viên bảo vệ và cảnh sát Jordani đến hành hung các chị em phụ nữ này một cách thô bạo. Năm nữ công nhân bị thương nặng, bị hôn mê và nằm liệt giường sau đó.

    Khi được tin về trường hợp này, Liên Minh CAMSA đã nhanh chóng thực hiện việc giải cứu cho nạn nhân và lên tiếng trước công luận. Đầu tháng 3 năm 2008 chính phủ Việt Nam đưa một phái đoàn liên ngành bao gồm cả đại diện của các công ty môi giới đã buôn bán công nhân đến Jordani.

    “Rất tiếc, thay vì giải cứu nạn nhân thì phái đoàn đã đứng về phía kẻ buôn người. Chúng tôi có tài liệu cho thấy phái đoàn nhận chỉ thị từ lãnh đạo của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội đến Jordani bắt 11 người bị tình nghi là lãnh đạo cuộc đình công, để rồi lùa các nạn nhân trở lại tiếp tục lao động cho hãng W&D Apparel” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, cho biết.

    Cô Phương Anh được xem là đối tượng hàng đầu của phái đoán chính phủ liên ngành. Họ đã hăm doạ cô và thân nhân của cô ở Việt Nam.

    Trên chuyến bay hồi hương, Cô Phương Anh đưọc Liên Minh CAMSA sắp xếp để trốn thoát và xin sự bảo vệ của Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc ở Thái Lan. BPSOS, một thành viên của Liên Minh CAMSA, đã phối hợp với luật sư tình nguyện để lập hồ sơ xin tị nạn cho Cô Phương Anh.

    “Cuối cùng em được đến nơi an toàn. Em rất vui mừng,” Cô Phương Anh bày tỏ cảm nghĩ.

    Ts. Thắng và Ls. Lê Duy Phong, Phối Hợp Viên Nhân Quyền và Công Lý Xã Hội của BPSOS, đã có mặt ở phi trường Bangkok lúc 12 giờ khuya ngày 6 tháng 7 để tiễn Cô Phương Anh lên máy bay đến Hoa Kỳ định cư.

    Theo Ts. Thắng cho biết, việc định cư Hoa Kỳ của Cô Phương Anh mở đầu cho giai đoạn kế tiếp của kế hoạch phanh phui và truy tố từng mắt xích một trong đường dây buôn lao động từ Việt Nam.

    “Vụ buôn người W&D Apparel ở Jordani, với sự can dự rành rành của giới chức chính quyền Việt Nam, đã góp phần đưa Việt Nam vào danh sách cần theo dõi của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vào tháng 6 vừa qua,” Ts. Thắng giải thích.

    Khi đưa Việt Nam vào danh sách cần theo dõi (Watch List), Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cũng đưa ra 12 chuẩn mực mà Việt Nam cần tuân thủ nếu muốn ra khỏi danh sách này.

    Ts. Thắng và Ls. Phong đang trên đường công tác ở Á Châu về hai lãnh vực bảo vệ người Việt tị nạn và bài trừ nạn buôn người lao động Việt Nam.

    Phần đọc thêm:

    Buôn Lao Động Ở Jordan: Công Ty Hoa Kỳ Tẩy Chay W&D Apparel

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1747

    CAMSA Tiếp Tục Lên Tiếng Về Vụ Buôn Người Ở Jordan

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1536

    Công Nhân Việt Ở Jordan Đòi Hồi Hương

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1443

    Công Nhân Về Từ Jordan Khiếu Nại Và Tố Cáo Kẻ Buôn Bán Họ

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1425

    Liên Minh CAMSA vận động sinh viên tiếp tay

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1410

    Công Bằng và Công Lý Thắng Ở Ngoài VN

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1398

    Kêu Gọi Giúp Đỡ Hơn 200 Công Nhân Ở Jordan

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1242

    Một Nữ Công Nhân Ở Jordan Phải Nhập Viện Trở Lại

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1241

    Cơ Quan Quốc Tế Giải Cứu Công Nhân Việt Ở Jordan

    http://www.machsong.org/modules.php?...ticle&sid=1240

    ***

    Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, viết tắt là CAMSA (Coalition to Abolish Modern-day Slavery in Asia) trong tiếng Anh, hiện gồm năm tổ chức thành viên: BPSOS, Uỷ Ban Hoa Kỳ Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam, Liên Hội Người Việt Canada, Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc Tế (Đức), và Tenaganita (Mã Lai). Sau một năm hoạt động, Liên Minh CAMSA đã can thiệp cho trên 30 vụ lớn nhỏ, ảnh hưởng đến ba ngàn công nhân. Liên Minh CAMSA cần sự yểm trợ của đồng bào để tiếp tục phát triển hoạt động nhằm can thiệp và trợ giúp nạn nhân, truy tố thủ phạm, và thúc đẩy những thay đổi về chính sách của các quốc gia.

    Mọi đóng góp yểm trợ cho Liên Minh CAMSA, xin đề cho và gởi về:

    BPSOS/CAMSA
    PO Box 8065
    Falls Church, VA 22041 - USA

 

 

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 4
    Last Post: 07-10-2012, 10:22 PM
  2. Quân Đội Tầu và Liên Xô Tham Chiến trong Chiến Tranh VN
    By kobe in forum Khoa Học Chính Trị ( Political Science )
    Replies: 5
    Last Post: 12-12-2011, 05:09 PM
  3. Lính Đại Hàn Trong Chiến Tranh VN
    By Sptou88 in forum Địa Lý, Lịch Sử Việt Nam
    Replies: 19
    Last Post: 11-02-2011, 10:26 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 04-14-2008, 03:49 PM
  5. Cuộc chiến tranh vẫn còn tiếp diễn
    By BoBoTx in forum Bình Luận Tin Tức
    Replies: 0
    Last Post: 05-22-2007, 07:23 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •